Ngược lại Khương Vãn Ngư có chút hoảng sợ, không ngờ đến một Thanh Hòa ngày ngày không nói năng nhiều lại có thể nói ra những lời như thế. Xem ra bà đã đánh giá thấp con bé. Hơn nữa, trong lời nói kia có nhắc đến Tiêu Thành Hưng khiến bà tỉnh táo lại không ít, nếu ông ấy biết chuyện bà đánh Diệp Thanh Hòa, chỉ sợ cái nhà này không được yên……
Bà ta nhìn chằm chằm Diệp Thanh Hòa, cảm thấy cô gái trước mặt rất xa lạ. Lời cô nói một giọt nước cũng không lọt, có mẹ đã mất, có ơn nghĩa của nhà họ Tiêu bà, có Tiêu Thành Hưng……
Khương Vãn Ngư hừ hừ: “Thế nào? Muốn đi nói lại với bác Tiêu sao? Cô tưởng ông ấy sẽ vì một người ngoài như cô mà làm khó dễ vợ mình sao? Cô cứ việc gọi điện cho ông ấy nói rằng tôi đánh cô! Là tôi đánh cô!”
Tuy miệng nói thế nhưng trong lòng không vậy, nếu Diệp Thanh Hòa gọi điện thật thì…..