tinh cương đã cắm thật sâu vào ngực Thủy Vô Ba. Cùng lúc đó. Ngọc Mãn Lâu cấp tốc đem thân mình tránh ra một bên, chiêu kiếm cuối
cùng của Thủy Vô Ba bay sát qua ngực hắn đem theo một vết máu thật sâu. "Không cần giết hắn". Một tiếng hét long trời lở đất vang lên
ngay tại thời khắc thanh trường vào ngực Thủy Vô Ba nhưng tất cả đã chậm. Toàn bộ bầu trời phía trên tựa hồ như vặn vẹo
một chút, một bóng người liền như mộng ảo xuất hiện ở bên trong, tay cầm thân trường kiếm của Ngọc Mãn Lâu, trường kiếm sắc bén
như thế mà tay hắn cư nhiên không bị thương. Tống Quân Thiên Lý. Nhưng hết thảy đều đã đã muộn.
Ngọc Mãn Lâu sắc mặt nho nhã như thường, mỉm cười buông tay lui về phía sau ngoài năm trượng, khoanh tay mà đứng. Thanh trường
kiếm của hắn đã găm một nửa thật sâu cắm vào ngực Thủy Vô Ba, vào ngay trái tim. Thủy Vô Ba gần chết ánh mắt vốn ảm đạm đột nhiên
biến thành cực nóng nhìn Tống Quân Thiên Lý. Hắn vốn đã không thể nói chuyện, ngay cả một chút sinh mệnh lực cuối cùng cũng bị một