Một trái cây màu bạc lơ lửng ở giữa không trung, Chu Hằng một động tác chụp lấy, "xoạt" một tiếng, trái cây này lập tức bị linh lực rạch một cái chia đều thành hai nửa.
Chu Hằng cùng con lừa đen đồng thời ra tay, mỗi người đều đánh ra linh lực chụp tới một nửa quả.
- Chu tiểu tử! Bổn tọa muốn lấy phần của ngươi kia!
Con lừa đen ở bên một nửa quả, nhưng lập tức mở trừng hai mắt, liếc nhìn nửa quả bên Chu Hằng kia.
- Tùy ngươi thôi! Chu Hằng không có làm gì gọi là tay chân thay đổi linh lực, liền chụp vào một nửa linh quả kia.
- ... Bổn tọa thay đổi chủ ý, hay là giữ nguyên nửa này thôi! Con lừa đen chớp mắt lại đổi ý.
- Con lừa đê tiện! Hai nửa quả là lớn bằng cỡ giống nhau như đúc, ngươi cũng đừng nghĩ chiếm tiện nghi! Chu Hằng thở dài: con lừa đê tiện này thật đúng là lòng tham đã đạt tới cảnh giới không tưởng.
- Xì! Bổn tọa là con lừa như vậy sao?
- Ngươi vốn chính là vậy!
Một người một con lừa phân biệt chụp lấy một nửa quả. Con lừa đen lập tức mở ra cái miệng lừa liền nuốt vào, sau đó dùng ánh mắt nóng cháy nhìn chằm chằm vào tay Chu Hằng, nói: - Cũng chưa nếm được là mùi gì! Chu tiểu tử! Cho bổn tọa liếm một chút thử xem!