Tiêu Như Mộng lập tức cả kinh. Cả kinh là vì Dương Thiên Lôi lợi dụng pháp lực thuộc tính Quang ngưng tụ ra một thứ kỳ dị như vậy, cả kinh thứ hai, chính là nàng nhìn thấy hình ảnh trong đồ vật kỳ dị này.
Nhìn thấy phía xa xa sau lưng có ba người, không phải Tiền Đa Đa thì là ai chứ.
- Làm sao bây giờ, Thiên Lôi? Nhanh, chúng ta tăng thêm tốc độ bỏ qua bọn chúng!
Tiêu Như Mộng vội vàng truyền âm, nói.
- Mộng Mộng, đây cũng là một loại lịch lãm rèn luyện! Ngươi xem ba tên này là yêu thú, gọi là yêu thú Tiền Đa Đa đi, một thân Đạo khí, chém giết loại yêu thú này sẽ tuôn ra rất nhiều đồ tốt! Hắc hắc! Ngươi đừng lo lắng, bọn chúng đã muốn gây phiền toái cho chúng ta, chúng ta không thể nương tay!
- Nhưng ba tên bọn chúng đều là cao thủ Tiên Thiên Bát cấp đỉnh phong a, chúng ta không phải đối thủ. Huống chi chúng ta chém giết bọn chúng, thế lực sau lưng Tiền Đa Đa, sẽ buông tha chúng ta sao?
- Mộng Mộng, ngươi yên tâm đi, thực lực của ca bây giờ, hắc hắc, ngươi chờ xem kịch vui là được. Nói đến thế lực sau lưng bọn chúng, cũng không cần lo lắng, nếu không cầm được chứng cớ trong tay, bọn họ có thể làm gì? Trảm Không Kiếm Phái của chúng ta không phải ăn chay. Huống chi, chúng ta còn có Vu gia bảo mà? Có hai đại kỳ này, trừ phi bọn chúng ám sát, nếu không kết quả tối đa chỉ giống như Thương Huyền Bác mà thôi. Có gì lo lắng nữa sao?
Dương Thiên Lôi nói rất cuồng ngạo.
Tiêu Như Mộng bất đắc dĩ lắc đầu, cũng chỉ có thể đi bước nào hay bước đó. Sự phát triển của Dương Thiên Lôi đã vượt qua dự đoán của nàng, nàng thân là sư phụ, lúc này lại không thể đưa ra quyết định nào.