- Sư phụ, người sao vậy?
Ngư Huyền Cơ vươn tay xoa xoa đầu nàng, nói:
- Duẩn Nhi, có thích Kinh thành không?
Nàng mơ mơ hồ hồ đáp:
- Kinh thành ở đâu? Không phải chúng ta ra biển sao?
Lúc này, trên mặt nước xuất hiện một thân ảnh màu trắng, cười cười phất tay với Duẩn Nhi, những người khác vẫn làm việc của mình, tựa như không nhìn thấy thân ảnh kia. Duẩn Nhi cũng mừng rỡ reo lên:
- Ngao Ly!
Và cố gắng vẫy vẫy tay, mếu máo khóc lên:
- Sư phụ, chúng ta còn có thể gặp lại không?
Ngư Huyền Cơ ôm nàng vào ngực, nói:
- Đừng khóc, đừng khóc, còn có thể gặp lại được, còn có thể.
Mấy ngày sau, khi Hứa Tiên ra ngoài, thấy Vân Yên chuẩn bị một đống đồ lớn, cười khổ nói:
- Chúng ta đâu có dọn nhà? Mà là lên Kinh đi thi, không cần phải như thế!
Cầm kỳ thi họa, đồ ăn trên đường, gối ngủ chuyên dụng của Vân Yên, đủ thứ đồ không tên bày đầy một cái bàn bát tiên, đắp thành đống cao.
Vân Yên lè lưỡi nói:
- Dù sao phu quân cũng có mây để ngồi, cũng không phiền gì, mang nhiều một chút cũng không sao.
Hứa Tiên xuất hành đương nhiên không cần xe ngựa mệt nhọc, đằng vân giá vũ là được ngao du khắp tam sơn ngũ nhạc. Trước đó vài ngày hắn không cách nào tu luyện thuật đáp mây, bèn mở rộng Hoàng vân lớn lên không ít, cỡ bằng một cái giường nhỏ, nhưng nếu chất cả đống đồ này lên thì cũng phải chen chút. Mặc dù có pháp thuật và pháp khí giới tử mà Tu Di cho nhưng cũng là vật trân quý hiếm hoi, không phải ai cũng có.
Bạch Tố Trinh cầm Truy Tinh Kiếm đi tới, kinh ngạc hỏi: