Bạch tiên sinh đưa Tạ Tư Trạc đến phong ấp, đại biểu cho sự gia tăng tình bằng hữu của một thế lực, bất kể Tống Dương, Thừa Hợp hay Cố Chiêu Quân đều thật sự rất vui vẻ, về phần " búp bê sứ " (Tạ Tư Trạc), hờ hững, cũng không ai để ý nàng, vốn tính cách của nàng như vậy, sau khi cả cha mẹ mất đi, tính cách của nàng càng trở nên khép kín.
Đối với việc này, Tiểu Bộ thậm chí còn có chút đau lòng. Cũng không phải bởi nàng và Tạ Tư Trạc có giao tình gì, chỉ có điều, nhìn thấy người con gái đẹp như " búp bê " mà dường như quên mất vui vẻ là cái gì, khiến cho đau nhói trong lòng.
Đội quân hợp nhất một chỗ rồi trở lại trấn, dọc đường đi Bạch tiên sinh khách sáo thêm khách sáo, cung kính càng thêm cung kính, sau khi chủ khách ngồi xuống, cuối cùng lăo cũng đi vào chủ đề chính, nói với Tống Dương:
- Ngũ tiểu thư ở lại phong ấp, ngoài ra còn có vài tôi tớ của tiểu thư, cũng theo nhau ở lại, mong ngươi chiếu cố hơn một chút, sẽ gắng hết sức để không đem thêm phiền toái đến cho ngươi.
Thừa Hợp đứng bên cạnh mỉm cười tiếp lời:
- Bạch tiên sinh quá khách khí rồi, Tạ tiểu thư đáng yêu như vậy có thể lưu lại, chúng tôi vui mừng không kịp, sao dám nói tới hai chữ phiền toái, vốn đang lo lắng chỗ chúng ta thuộc hạ ngu dốt, sẽ chậm trễ việc hầu hạ tiểu thư, hiện tại biết được có thuộc hạ đi cùng, thật sự thở phào nhẹ nhõm, không còn lo lắng, liền xem thân thuộc đi cùng có bao nhiêu người, ngài báo với ta một tiếng, ta liền sắp xếp chỗ ở cho họ.
- Ngoại trừ ta.
Bạch tiên sinh chỉ vào mình, cười khiêm tốn:
- Những người khác đều ở lại.
- Ồ, Hầu gia đồng ý chăm sóc tiểu thư, chúng ta cũng đã cảm động vô cùng, quyết không thể lại ăn không ngồi rồi, những người này cũng có vài phần bản lĩnh, Hầu gia có thể coi họ như thủ hạ của mình, tùy nghi sai bảo, mọi người là người một nhà, ngàn vạn lần không cần khách khí.
Cố Chiêu Quân bật cười:
- Bạch Bàn Tử, ngươi cũng không phải không biết, Thường Xuân Hầu bên người có Tông sư có kỳ nhân, dưới trướng có hùng binh mãnh tướng, làm sao có thể dùng tới người của ngươi, nếu muốn không ăn không ngồi rồi phải trả tiền sòng phẳng, tốt nhất bớt việc …Đem bạc tới.
- Hiện giờ Thường Xuân Hầu không thiếu người, chỉ là thiếu tiền.
Cùng mưu đồ bạo loạn Tình thành, lại cùng trốn trên biển cùng đồng hoang, quan hệ của hai người bọn họ thực không tồi, nói chuyện cũng không cần quá giữ ý.
Bạch tiên sinh cười thật thiếu tự tin:
- Cái này…tiền này…