Trước đây đã từng giới thiệu về Đường Tam Thải(món gốm ba màu thời nhà Đường), màu men chủ đạo là vàng, trắng, xanh, về sau người ta quen gọi nó là Đường Tam Thải.
Thời Đường khá cường thịnh ở Trung Quốc, kinh tế phồn vinh, nghệ thuật phát triển, Đường Tam Thải chính là một sản phẩm mỹ nghệ được sinh vào thời này, tạo hình sống động như thật, màu sắc tươi đẹp, nổi tiếng đẹp mắt.
Lúc này bày trước mặt Điền Phạm là một món sứ Đường Tam Thải tạo hình lạc đà, cao gần một mét, con lạc đà đang nghển cổ há miệng, chi sau đứng thẳng, chân trước hơi khom giống như mới đứng lên mà chuẩn bị ngửa cổ hí dài, chuẩn bị bước về phía tây, tạo hình uy vũ mà thuần chất.
Trang Duệ nhìn hình tượng con lạc đà mà giống như thấy phố phường Trường An náo động, hàng quán ven đường đông đúc, giống như thấy không khí thời nhà Đường, cảm nhận được một thời vàng son năm xưa.
Kim Mập và Tôn lão cũng bị Đường Tam Thải làm cho ngây người, ba màu kia quá tươi đẹp, lớp men sáng ngời, tạo hình chuẩn xác. Chủ yếu là trên mặt men còn có rất nhiều vết nhỏ như rạn nứt.
Vết rạn được tạo nên khi men sứ co rút, chất liệu bên trong ít co rút nhưng lớp men bên ngoài thì lại khác, vì thế mà mặt men thường có những vết rạn như vậy.
Sau khi Đường Tam Thải được khai quật thì những vết rạn như vậy chính là đặc thù rõ rệt để giám định, tất nhiên sau này tài nghệ làm giả ngày càng cao siêu, vì thế mà thật sự khó thể nói chắc được.
- Thầy Tôn, anh thấy vật này thế nào?
Điền Phạm biết những người ở đây thì Tôn lão chơi tạp vật, cũng không xa lạ gì Đường Tam Thải, còn nhóm Kim Mập có lẽ cũng khong hiểu quả nhiều, vì thế mới cho mọi người nhìn qua một lượt rồi mở miệng hỏi Tôn lão.
Tôn lão cầm lấy chiếc kính lúp phóng đại hai mươi lần, sau khi xem xét cẩn thận một lúc lâu mới lắc đầu nói:
- Vật này tôi cũng không xem chính xác, nếu nhìn vào lớp men đẹp và vết rạn khéo léo, có vẻ như không giống với thủ thuật làm giả bằng bột và axit, nhưng vì nó quá hoàn mỹ nên tôi thấy không chính xác...
Vết rạn thật sự của Đường Tam Thải chính là sau khi tiếp xúc với những chất oxi hóa và axit dưới đất thì mặt ngoài bị ăn mòn, lớp men co rút, tạo nên những vết rạn rất nhỏ, có thể quan sát được.
Dân làm giả dùng axit và nhiều loại bột để làm cho mặt ngoài sản phẩm làm giả bị ăn mòn và nhuộm màu, sau đó để một thời gian ngắn thì vết rạn trên lớp men làm giả cũng sẽ xuất hiện, nhưng vết rạn sẽ không rộng, không phải giống như vật thật.
Con lạc đà ba màu này, dù là nhìn vào màu men, tạo hình hay vết rạn đều là hàng thật, nhưng nó quá hoàn mỹ, thậm chí còn tốt hơn cả con lạc đà ba màu trong bảo tàng cố cung, vì vậy mà lúc này dù là Điền Phạm, Tôn lão hay là ai cũng không dám có kết luận vội vàng.
- Thầy Điền, tôi từng nghe qua khóa giảng của anh về tri thức giám định và những dụng cụ đặc thù của Đường Tam Thải, vì vậy mà tôi mua nó. Tôi cũng từng đến cho nhiều người xem, ai cũng nói nó là đồ thật, hôm nay tôi mượn cơ hội này mong anh giúp đỡ giám định.