- Không có gì, giám đốc Tiền, nếu không chịu được chút đả kích như vậy thì tôi đã khỏi phải đến đây...
Trang Duệ khẽ cười một chút, hắn mở chai nước khoáng trước mặt ra uống một ngụm, tình huống này đã sớm nằm trong dự đoán của hắn, nếu đổi lại là hắn đưa bảo vật đến giám định, khi thấy vị chuyên gia giám định trẻ tuổi như vậy, chỉ sợ cũng không quá tin tưởng.
Nhưng Trang Duệ vẫn có chút không phục, đừng nói là ngọc khí, dù là đồ cổ, nếu chỉ xét đơn thuần chuyện phân biệt thật giả thì trong số những người nơi đây thật sự không ai có thể so sánh với hắn. Tất nhiên hắn cũng chỉ nghĩ như vậy mà thôi, nếu toàn năng cũng sẽ không thư thái, vô duyên vô cớ sẽ bị người ta ghen ghét.
- Các vị khách quý, các vị bằng hữu, hoan nghênh mọi người đến với hoạt động giám định bảo vật dân gian phát huy tinh thần "phát huy truyền thống, đẩy mạnh sưu tầm" do đài truyền hình Bắc Kinh và đài truyền hình Sơn Đông liên hợp tổ chức, lúc này xin mời chủ tịch Đàm phát biểu vài lời, mọi người cùng hoan nghênh...
Đợi cho đám chuyên gia ngồi xuống thì Lưu Giai và một người nam dẫn chương trình đài truyền hình Sơn Đông bắt đầu đứng ra kẻ xướng người họa. Sau đó vị phó chủ tịch lúc trưa đã từng lộ mặt lại xuất hiện, nhưng vị chủ tịch này cũng không phát biểu thao thao bất tuyệt, chỉ nói đơn giản vài câu rồi tuyên bố hoạt động giám định bảo vật chính thức bắt đầu.
Sơn Đông là khu vực có truyền thống, có nhiều danh nhân mặc khách ở vào các thời đại, vì thế mà cơ sở sưu tầm ở dân gian là rất mạnh. Hơn nữa đài truyền hình Sơn Đông đã sớm đăng quảng cáo trước cả tuần, vì vậy mà số người đến hiện trường hôm nay là cả ngàn, vì vậy mà số người xếp hàng là rất nhiều, hàng rất dài, có nhiều người còn mạo hiểm thời tiết nóng bức để đứng đợi tận bên ngoài khách sạn.
Hiện trường được duy trì trật tự bởi một trung đội cảnh sát quân sự, bọn họ căng một đường giới tuyến cách năm mét trước bàn giám định của các chuyên gia, vì sợ mỗi người đi lên có cầm theo nhiều bảo vật khác nhau, vì vậy mà mỗi lần chỉ có thể cho ba người cầm theo đồ đạc của mình đi vào vòng cảnh tuyến.
- Chuyên gia, làm phiền ngài giúp tôi xem xét vật này, nó được trưởng bối đời trước để lại, khi tôi bốn năm tuổi đã thấy nó, thứ này rất nghiêu xảo(kỳ quái), ngài xem nó có phải là hàng thật không?
Tiến vào đầu tiên là một người đàn ông trung niên, ăn mặc bình thường, có lẽ vì trời nóng. Người này đeo dép lê, trong ngực là một cái bình màu nâu, cao nửa thước, tạo hình bụng lớn miệng nhỏ, xem ra là khá nặng, vì khi người đàn ông này nói thì giọng điệu khá hổn hển.
- Trước tiên cứ đặt lên bàn cái đã...
Vật phẩm gốm sứ vốn thuộc chuyên môn của Điền Phạm, vì vậy hắn đứng lên giúp người đàn ông trung niên kia đặt chiếc bình xuống bàn, sau đó cầm kính lúp quan sát.
Sau cái bàn dài trải lụa đỏ có sáu người ngồi, chỗ Trang Duệ ngồi là ở bên mép bàn, sau khi hắn nhìn thoáng qua hai người vừa đi vào sau người đàn ông trung niên kia, thấy bọn họ không đưa đến vật phẩm nào là ngọc khí thì chuyển lực chú ý đến chiếc bình của người đàn ông trung niên đầu tiên. Chiếc bình kia có những hoa văn bất quy tắc ở bốn phía, nhưng Trang Duệ càng nhìn càng thấy giống như vạc dưa muối ở nhà khi còn bé.
Điền Phạm ngồi cách Trang Duệ hai người, Trang Duệ cũng không nhìn thấy cho rõ ràng, vì vậy hắn trực tiếp phóng linh khí vào trong bình, lại phát hiện chất liệu của bình là khá kém, thậm chí lúc nung cũng không đều, không có chút linh khí nào, có lẽ thật sự là vạc muối dưa. Lúc này Điền Phạm ở bên kia cũng đã xem xét xong.
Người đàn ông trung niên thấy Điền Phạm dùng kính lúp nhìn một lúc và ngồi vào vị trí cũ thì có chút sốt ruột, hắn mở miệng nói:
- Chuyên gia, anh nên nhìn kỹ một chút, thứ này đã có từ thời ông nội của tôi...