Công Tôn Giao còn đang giật mình kinh hãi, "hoàng đế bệ hạ" dưới thành đã hô to:
- Các tướng sĩ trên đầu thành nghe rõ đây, trẫm chính là hoàng đế của đế quốc Thu Phong Kính, còn không mau mở cửa thành!
"Hoàng đế bệ hạ" vừa dứt lời, lại một bóng người nữa xuất hiện bên cạnh "hoàng đế bệ hạ" hoa tay múa chân giận dữ hét lớn:
- Người trên đầu thành nghe rõ đây, lập tức gọi trưởng quan của các ngươi ra nói chuyện! Bản quan chính là Tể tướng của đế quốc Tiêu Thành Lương, lần này may được tướng quân Thác Bạt Dã của quân Thanh Châu liều chết cứu giúp, bản quan và bệ hạ mới may mắn thoát khỏi miệng hùm, lúc này quân địch đang đuổi sát sau lưng, còn không mau mau mở cửa để chúng ta vào thành!
- Cái gì, quả thật là hoàng đế bệ hạ sao?
Trán Công Tôn Giao đã toát mồ hôi lạnh:
- Còn có Tể tướng đại nhân nữa… Chuyện này…
Đám quân U Châu phía sau Công Tôn nhìn nhau ngơ ngác, hoàng đế bệ hạ ngay trước mắt cho dù có muốn quỳ nhưng chưa có quân lệnh cũng không thể dễ dàng quỳ xuống.
Trong lòng Công Tôn Giao càng thêm phần cảnh giác, vạn nhất hai người bên ngoài thành là giả mạo thì sao? Nếu đây chỉ là âm mưu quỷ kế của quân địch chẳng phải là hỏng cả đại sự hay sao? Nếu như thành Tây Kinh bị quân đoàn Mãnh Hổ dùng kế lừa gạt để mở cửa thành, lại bị quân đoàn Mãnh Hổ công hãm lần thứ hai, lúc ấy chẳng những quân U Châu bị mất sạch thể diện, ngay cả thể diện của đế quốc cũng không còn!
Nghĩ tới đây Công Tôn Giao nghiến răng, lớn tiếng quát hỏi:
- Các ngươi có bằng chứng gì không?
- Bằng chứng?!
"Tể tướng đại nhân" dưới thành đột nhiên hoa tay múa chân mắng lớn:
- Hình dáng của bản quan và hoàng đế bệ hạ chính là bằng chứng, chẳng lẽ ngươi không tìm được vài tên quan viên đã từng nhận biết hoàng đế bệ hạ và bản quan hay sao? Bất quá bản quan muốn khuyên các ngươi, quân địch còn cách chúng ta không xa lắm, Thác Bạt tướng quân đang chỉ huy quân Thanh Châu liều chết ngăn cản, xem ra không chống đỡ được bao lâu!
Bên dưới thành, Tiêu Thành Lương đã khóc, đáng thương thay, thật ra từ nãy giờ hắn chưa từng nói nửa lời, những lời nói vừa rồi đều là do tên địch sau lưng hắn nói từng tiếng một! Tên khốn Mạnh Hổ kia quả thật quá ác độc, hắn muốn đem tội lừa gạt mở cửa thành trút lên đầu vua tôi hai người bọn họ, đây là muốn tròng vào cổ hai người vua tôi bọn họ còn đang sống sờ sờ một tội tày trời–giặc b*n n**c!
Thật ra vì hai tên giặc sau lưng trói chặt rồi c**ng b*c, Tiêu Thành Lương có muốn tự sát cũng không thể được, cho dù hắn giãy dụa thế nào cũng không thoát khỏi. Trong khi Tiêu Thành Lương còn đang giãy dụa, các tướng sĩ U Châu trên đầu thành nhìn thấy chỉ tưởng rằng hắn đang trong tình trạng kiệt sức, rõ ràng là nhờ vào hai tên tướng sĩ "Thanh Châu" phía sau "dìu đỡ" mới có thể đứng vững được, thật là chết người mà…
Trên đầu thành, trán Công Tôn Giao đã toát ra những giọt mồ hôi lạnh to bằng hạt đậu, hắn vội vàng lớn tiếng quát:
- Có ai nhận biết bệ hạ và Tiêu đại nhân hay không, mau bước ra khỏi hàng!
Có một tên cảnh vệ trấn thủ cửa Đông vội vàng bước ra: