Hoa Hạ đại đế thần sắc có chút ảm đạm: "Không sai, chính là Thái tử."
Ngừng lại một lúc, Hoa Hạ đại đế mới quay đầu lại nói: "Cái chết của Thái tử năm đó rất kì lạ, chết như thế nào, ngươi có biết không? Lúc ấy khi ta chạy đến, mắt hắn trừng lên rất lớn, rất lớn. Thậm chí khi hắn chết, hai mắt vẫn không nhắm lại."
"Ta sao lại không biết chứ." Tĩnh vương gia thống khổ thở dài một tiếng nói: "Ngay cả đến khi chôn cất, hai mắt của Thái tử cũng không cách nào nhắm lại."
"Chết không nhắm mắt." Lão hoàng đế thở dài một tiếng nói: "Thái tử đúng là chết không nhắm mắt, nếu không sao lại như thế này." Nói đến đây, rốt cuộc ngữ khí của Hoa Hạ đại đế mang theo một tia phẫn nộ.
"Chuyện này người đã cho điều tra sao?" Tĩnh vương gia kích động hỏi.
"Đương nhiên phải điều tra." Lão hoàng đế phẫn nộ nói: "Ta vĩnh viễn không thể quên được hài nhi chết không nhắm mắt. nhưng là ta vẫn không thể tra ra chuyện gì khác thường."