Lưu Phong có chút giật mình, không nói lời nào.
Liên Nguyệt thấy Lưu Phong không trả lời, khẽ kéo chăn xuống một chút, lộ ra một làn da trắng như tuyết, sau đó thẹn thùng nói: "Thúc thúc, sao người không trả lời Nguyệt nhi?"
Ánh mắt Lưu Phong dán chặt vào làn da trắng như tuyết vừa lộ ra, động tâm trả lời: "Ây, ta thích ngươi, cũng thích mẫu thân của ngươi."
Vô sỉ, muốn xơi cả mẹ lẫn con. Liên Nguyệt áp chế lửa giận trong lòng xuống, làm bộ nũng nịu nói: "Đáng ghét, đáng ghét, Nguyệt nhi muốn hỏi người là người thích Nguyệt nhi hay thích mẫu thân hơn. Nếu ngươi không trả lời rõ ràng thì Nguyệt nhi sẽ không cho người xem." Nói xong Liên Nguyệt liền kéo chăn che kín thân thể mình lại.