Chợt nhớ tới cuộc điện thoại của Hi Hi, muốn cô cùng Mặc Thiếu Thiên quay về Mặc gia, nghĩ đến đây, Lâm Tử Lam mới đứng dậy hướng văn phòng Mặc Thiếu Thiên đi đến.
Vừa lúc Lâm Tử Lam đến văn phòng Mặc Thiếu Thiên, Vi An đã ở trong, nghe thoáng qua như đang báo cáo công việc.
Nhìn thấy Lâm Tử Lam tiến vào, Vi An không có ý định dừng lại mà vẫn tiếp tục báo cáo.
Mặc Thiếu Thiên thấy Lâm Tử Lam, nở một nụ cười với cô, ý bảo cô đợi anh, Lâm Tử Lam gật đầu, vì thế, xoay người đi ra ngoài, ngồi trên sô pha ở bên ngoài chờ.
Nhìn lướt qua tờ báo, rất nhanh, mười mấy phút đồng hồ trôi qua.
Mặc Thiếu Thiên vừa ra khỏi văn phòng, hướng phía Lâm Tử Lam đi tới, "Anh muốn em ở bên trong chờ, như thế nào mà em lại ngồi ở bên ngoài? Đợi lâu không?"
Nghe thấy giọng nói ôn hòa của anh, Lâm Tử Lam mỉm cười, "Hai người đang làm việc, em không tiện quấy rầy nên ở chỗ này đợi!" Lâm Tử Lam nói.
Nghe câu nói của Lâm Tử Lam, Mặc Thiếu Thiên vươn tay nhéo cằm cô, dáng vẻ đầy cưng chiều "Em là người phụ nữ của anh, có cái gì mà không tiện, hửm!?"
Lâm Tử Lam cười một tiếng, "Vạn nhất tiết lộ điều gì cơ mật, em chính là đối tượng bị nghi ngờ đầu tiên!" Lâm Tử Lam cười nói.
"Ai dám? Anh ở nơi này, ai dám hoài nghi em?" Mặc Thiếu Thiên cưng chiều nhìn Lâm Tử Lam.
Nghe vậy, khóe miệng Lâm Tử Lam gợi lên một chút cười yếu ớt, trải qua nhiều chuyện như vậy, cô cùng Mặc Thiếu Thiên tin tưởng lẫn nhau, nghiễm nhiên trở thành một 'chính mình' khác.
Sự tin tưởng này, bất luận ai cũng không thể làm lung lay.
Lúc này, Tử Lam ngước mắt, trong lúc vô tình nhìn thấy nét mặt Vi An, cô ta đứng ở nơi đó, tuy rằng khóe miệng mang theo nụ cười, nhưng Lâm Tử Lam có thể nhận ra, tâm tình của cô ta không giống vậy.
Vi An thần trí thoảng qua, ngước mắt trong lúc vô tình chạm đến phải ánh mắt của Lâm Tử Lam, cô cười đi tới, "Lâm tiểu thư, thật xin lỗi, vừa rồi bởi vì có việc rất quan trọng cần phải báo cáo, nên tôi không dừng lại, đây là thói quen của tôi, xin lỗi!" Vi An xin lỗi.
Nghe lời Vi An nói, Lâm Tử Lam cười cười, "Không có, cô rất chuyên nghiệp, dù sao tôi cũng không có việc gì, là tôi đến đã quấy rầy đến hai người mới đúng!" Lâm Tử Lam cũng không chút tức giận nói.
Nghe xong lời hai người nói, Mặc Thiếu Thiên mở miệng, "Tốt lắm, không có chuyện gì có thể đi rồi, bảo bối còn đang chờ chúng ta tại Mặc gia!" Mặc Thiếu Thiên nói.
Lâm Tử Lam nghiêng đầu nhìn anh, "Bảo bối đã nói với anh?"