Đô Thị Thiếu Soái

Chương 588-590: Chỉ Điểm


Chương trước Chương tiếp

Còn chưa hết sự ngưỡng mộ, cô bé đã nhấn mạnh từng chữ:

- Chủ tịch Kim Thái Dương.

Sở Thiên mỉm cười gật gật đầu, không nói gì thêm.

Kim Nhật Thiện khôi phục lại phong cách Lolita, gào thét:

- Game Over rồi, bây giờ tôi cũng có thể chứng minh tiểu tử anh cũng chẳng có thủ đoạn gì. Hiện tại, mở đáp án ra xem, tiểu tử, tôi cũng không tin anh lợi hại tới mức có thể đoán trúng. Lý đại ca, anh tới mở ra đi!

Lý Hoán Hoằng cũng không tin Sở Thiên lợi hại như thế, rất hưng phấn lấy bốn đáp án từ trong chén ra. Bốn tờ giấy được đặt ra trên mặt bàn theo thứ tự. Như một đất nước có chuyện thần kỳ xả ra, trên bốn tờ giấy viết: vườn hoa Hướng Hồng; Súng ngắn tự động ingram; Hỏa tuyến xuyên thấu; chủ tịch Kim Thái Dương.

Một lớn một nhỏ ngây người, trừng to mắt nhìn Sở Thiên.

Kim Nhật Thiện cố gắng tìm kiếm manh mối từ mặt Sở Thiên hoặc là tờ giấy, nhưng chỉ tốn công vô ích, tất cả đều là hàng thật giá thật, hơn nữa chuyện xảy ra trước mặt mình thì không thể có sự gian trá, tựa ở người ở trên ghế, suy nghĩ thật lâu rồi cầu khẩn:

- Anh trai tốt nhất, anh thật sự có thuật đọc tâm? Dạy em một chút đi.

Có 10 phút ngắn ngủi mà đã biến từ người phương nào thành anh trai tốt.

Trước sự cầu xin của Kim Nhật Thiện, khóe miệng Sở Thiên khẽ cười, nhún vai, chậm rãi nói:

- Thuật đọc tâm khá phức tạp, dạy cho em không phải là không thể được, nhưng học thứ này cần lòng yên tĩnh, em sôi nổi cả ngày thì khó lòng học được?

Kim Nhật Thiện trở nên đoan đoan chính chính, ngay cả nụ cười cũng bớt đi nét nghịch ngợm.

Cái gì có khả năng hấp dẫn phụ nữ nhất? Vẻ bề ngoài? Tiền vàng? Tính cách? Còn có tinh thần vượt khó? Cái nào cũng không phải tuyệt đối, trên thực tế, có thể kéo phụ nữ dán chặt trên thân người đàn ông đó là một chút cảm giác huyền bí, một chút tang thương cô độc. Lòng hiếu kỳ hại chết mèo, đạo lý ấy Sở Thiên hiểu hơn những người khác, hắn nở một nụ cười tà mị.

Nhưng nụ cười của Sở Thiên còn chưa tắt, mắt Kim Nhật Thiện đảo quanh. Mặt mũi tràn đầy nghiêm chỉnh nói:

- Sở Thiên, về sau anh chính là sư phụ em, chuyên môn dạy em thuật đọc tâm, để báo đáp lại, chị đây liền bảo kê anh, ai dám khi dễ anh liền báo tên em, em sai vệ sĩ tiêu diệt kẻ đó.

Sau khi nói xong, còn giả vờ giả vịt rót chén rượu đỏ đưa cho Sở Thiên, ánh mắt giảo hoạt lóe ra một chút chân thành tha thiết:

- Sư phụ, Nhật Thiện mời người!

Sở Thiên toát mồ hôi, con bé kia thật quấn lấy mình, nếu như lúc này nói một tiếng "Không", có lẽ cô nàng sẽ không khách khí hắt vào mặt mình. Nghĩ lại, nên uống rượu mời không uống rượu phạt, vì vậy bất đắc dĩ tiếp nhận rượu đỏ uống cạn, đáp lại:

- Được rồi! Nhưng từ nay em phải nghe lời anh!

Tiểu Lolita lập tức gật đầu.

Lý Hoán Hoằng đương nhiên không tin Sở Thiên biết cái gì thuật đọc tâm, nhưng nghĩ kỹ cũng không biết hắn làm thế nào, đành chờ khi nào rảnh hỏi lại, dù sao bây giờ mà bức hắn nói thật, tiểu Lolita khôi phục lại bộ dáng lúc trước, mình chỉ có đau đầu chết.

Sau khi cơm nước xong xuôi, Lý Hoán Hoằng liền dẫn Sở Thiên cùng Kim Nhật Thiện tới công ty bảo an. Nếu như không đứng dậy rời đi, Sở Thiên cũng không tìm ra sự bất thường; nhưng khi ba người đi tới cửa, mấy người ở bàn ăn xung quanh cũng đứng dậy đi theo. Cười khổ, đây là vệ sĩ rồi.

Xem ra làm người nổi tiếng cũng thật sự là khổ.

Hơn mười chiếc xe hoa lệ đi tới công ty bảo vệ.

Công ty bảo vệ có trụ sở tại văn phòng Ngân Hồ, nhưng bên trong chỉ có hơn mười nhân viên hành chính công tác, trụ sở chính của công ty tại khu Tây Nam Cửu Long. Từ khách sạn Hồng Phúc đi về phía tây khoảng một cây số. Nơi đây được bao bọc bởi một vườn cây xanh, phong cảnh rất ưu mỹ. Nơi đây tuy đường giao thông không thuận lợi nhưng rất u tĩnh, kiến trúc tòa nhà ở đây không có gì đặc biệt lắm.

Một thôn trang rậm rạp cây xanh, một bãi cỏ rộng, một con đường yên tĩnh, một khu vực hình tròn. Không có bất cứ một công trình nào lớn cả, mà cánh cửa còn có vẻ trật trội. Đây là những đánh giá ban đầu của Sở Thiên về nơi huấn luyện thực chiến cho các vệ sĩ. Nếu không phải thấy một đám vệ sĩ đang rèn luyện thì có mấy ai liên tưởng đây là một công ty bảo vệ.

Dưới ánh nắng ấm áp, hơn trăm tên vệ sĩ đang lăn qua lăn lại. Dù thời tiết có ác liệt đến mấy họ vẫn kiên cường tập luyện. Phía sân luyện tập phía Đông Nam thậm chí còn có vòi nước cao áp bắn xối xả, giọt nước như búa tạ đập vào người. Thế nhưng vẫn có mười vệ sĩ được trang bị đầy đủ không ngừng tránh né, chạy trốn không biết mệt mỏi. Toàn thân họ đã ướt sũng nước.

So với việc nói bọn họ bị nước làm ướt sũng không bằng nói là bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp. Tia nước bắn vào người họ, họ vẫn không ngừng chịu đựng, bởi sau này ra làm vệ sĩ là bán mạng. Vì tương lai sau này, người càng xuất sắc sẽ càng dễ dàng được các nhà giàu tuyển chọn. Vì thế không ai tiếc mồ hôi của mình cả.

...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...