Đô Thị Thiếu Soái

Chương 272: Chương 272: Người thừa kế


Chương trước Chương tiếp

Sở Thiên nhẹ nhàng gõ cửa, cánh cửa mở ra vang lên tiếng cười lớn:
- Ông Tất này, tôi nói rồi nó nhất định đến mà!
Sở Thiên đẩy cửa ra cảm thấy hơi ngượng ngùng nhưng đầy ấm áp.Trong gian phòng VIP có hai ông lão tiên phong đạo cốt đang ngồi. Một người mặt mày hồng hào đó là: Chú ba của Sở Thiên, còn một người khí phách tỏa bốn phía là: Tất Mậu Thịnh.
Sở Thiên cung kính hướng về phía ông ba cùng Tất Mậu Thịnh cúi đầu vấn an:
- Chào chú ba, Chào chú Tất!
Chú ba vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình cười nói:
- Sở Thiên đến bên này ngồi với chú, mấy tháng không gặp cháu cũng chẳng béo lên tí nào nhỉ?
Sở Thiên thuận theo ngồi xuống cạnh chú ba, thuần thục rót trà cho hai ông chú. Tất Mậu Thịnh gật đầu cười nói:
- Ông Sở này, ông có một đứa cháu đạt điểm tuyệt đối kỳ thi đại học, lại hiểu lễ nghĩa, không kiêu căng, nóng nảy. Thật sự từ xưa tới nay tôi chưa gặp bao giờ nha.
Chú ba không hề khiêm tốn nói:
- Không phải tôi khoe khoang chứ, Sở Thiên xác thực là kỳ tài trăm năm khó gặp đấy.
Sở Thiên vội vàng xua tay, khiêm tốn nói:
- Hai chú đừng tâng bốc cháu nữa, cháu nào có phúc đức, tài cán gì mà để hai người tán dương như thế?
Lập tức nói:
- Chú ba, Sở Thiên đã tới thủ đô nhiều ngày như vậy mà chưa tới thăm chú mong chú đừng trách cháu.
Chú ba lắc đầu, ánh mắt thấu hiểu nói:
- Sở Thiên, chú biết cháu làm việc tự có chừng mực, chỉ cần trong lòng cháu vẫn còn có lão già lọm khọm này là đủ rồi, cái gì hình thức đồ vật là không cần thiết, cháu còn trẻ việc học, sự nghiệp của bản thân là quan trọng nhất sao có thể vướng bận tình cảm.
Sở Thiên thấy chú ba không có trách móc mình, trong lòng cũng dễ chịu một chút lại hướng Tất Mậu Thịnh mở miệng:
...


Loading...