- Diệp tiên sinh, tiền kia…
Diệp Lăng Phi khoát tay chặn lại, nói:
- Không nên nghĩ đến tiền kia, chuyện này dừng ở đây, không nên nhắc lại!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đi về phía chiếc xe của mình, hắn mở cửa xe, xoay người lại nhìn thấy Trương Vân còn đứng ở cửa không nhúc nhích, Diệp Lăng Phi hô:
- Qua đây, lên xe!
- Được!
Trương Vân vội vàng chạy tới, nàng đến bên kia, đứng ở trước cửa xe, do dự.
Diệp Lăng Phi lên xe, đẩy cửa xe bên kia ra, để Trương Vân ngồi vào ghế lái phụ.
Diệp Lăng Phi buộc dây an toàn, ý bảo Trương Vân cũng buộc dây an toàn. Sau đó, khởi động xe. Trương Vân vẫn không dám hỏi Diệp Lãng Phi muốn đi đâu, nàng chi ngồi yên lặng.
Diệp Lăng Phi lái xe đến một hiệu thuốc, xuống xe, đi vào trong, không lâu sau, trở về xe. Đem thuốc cầm trong tay đưa cho Trương Vân, nói:
- Trước bôi chút thuốc đã, à, trưa muốn ăn chút gì không.
- Không cần, không cần, tôi về nhà là ổn thôi!
Trương Vân liên tục xua tay, nói:
- Diệp tiên sinh, vốn tôi thiếu tiền của anh còn chưa trà, hiện tại lại thiếu anh tám mươi vạn, tôi không biết làm sao để trả anh đây.
- Tôi đã nói rồi, tiền không phải vấn đề!
Diệp Lăng Phi Trương Vân xua tay, nói:
- Cô không nên lo lắng chuyện tiền, tôi cũng đã nói, tiền kia đều là đưa cho cô, không cần cô trả, là cô kiên trì muốn trá, về phần tám mươi vạn này, cũng không phải tiền của tôi, tôi không cần, Trương Vân, nói chung, sau này không cho cô nói chuyện tiền với tôi. Như vậy đi, tôi dẫn cô đi ăn chút gì đã, đã sấp đến buổi trưa, tôi cũng đói, coi như cô đi ăn cùng tôi.
Trương Vân không dám nói tiếp nữa, yên lặng gật đầu.
Diệp Lăng Phi đến một nhà hàng đẳng cấp rất cao, hắn đem xe đỗ ở cửa nhà hàng, gọi Trương Vàn xuống xe. Trương Vàn mặc quần áo khi công tác, có vẻ có chút bấn, nàng đứng ở cửa nhà hàng này, không dám đi vào.
Diệp Lăng Phi nhìn ra Trương Vân lo lắng, hắn đưa tay kéo tay Trương Vân, nói: