Diệp Lăng Phi có mặt ở Ban Tổ chức đã là hơn chín giờ sáng. Hắn cầm cả báo chí đi qua đại sảnh văn phòng, trước mặt gặp ngay Từ Oánh. Từ Oánh đôi mắt có chút thâm quầng, sắc mặt rất khó nhìn, liếc mắt một cái nhìn qua ra Từ Oánh đêm qua nghỉ ngơi không được tốt lắm.
- Giám đốc Diệp....
Từ Oánh chỉ gọi được một câu Giám đốc Diệp rồi thì không nói tiếp được nữa, ánh mắt lướt nhìn bốn phía xung quanh, dường như băn khoăn người khác nghe thấy mình nói gì.
Biểu hiện của Từ Oánh hoàn toàn nằm trong ý liệu của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi ra hiệu ý bảo Từ Oánh đi cùng mình về phòng làm việc rồi nói sau. Từ Oánh khẽ gật đầu, đi theo sau Diệp Lăng Phi vào trong phòng làm việc.
Diệp Lăng Phi ném tập báo lên trên bàn làm việc, cầm lấy chén nước định rót một chén. Từ Oánh vội vàng cầm lấy chén nước từ trong tay Diệp Lăng Phi, giọng điệu nói chuyện cũng không giống như một Từ Oánh trong ngày thường luôn luôn tỉnh táo. Cô vội vã nói:
- Giám đốc Diệp, để tôi đến rót nước.
Diệp Lăng Phi cũng không có cự tuyệt. Hắn ngồi trên ghế làm việc của mình, mở máy tính ra.
Từ Oánh mang chén nước ấm đặt trước mặt Diệp Lăng Phi, sau đó, khoanh tay đứng trước mặt hắn.
- Cảm ơn!
Diệp Lăng Phi ánh mắt vẫn nhìn lên màn hình máy tính, thuận miệng nói tiếng cảm ơn và vẫn tiếp tục thao tác trên máy tính. Từ Oánh hai tay buông xuống theo hai bên thân, xoa xoa tay, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Diệp Lăng Phi. Mấy lần cô muốn há mồm nói, nhưng lại không cất nổi lên lời.