- Tỷ tỷ, đại ca thực sự ở trên núi này sao?
Lạc Ngưng vén rèm xe ngựa lên, nhìn lướt qua bên ngoài, vẻ mặt đầy lo lắng hỏi. Ánh trăng phủ kín, Ngọa Phật Tự đổ nát khắp nơi là tường vỡ vách tan, hiện lên giữa ánh sáng mịt mờ. Trong bóng đêm, xa xa núi cao non thẳm, núi đèo trùng điệp, lộ vẻ thanh cao không nói lên lời.
Tiêu Thanh Tuyền ngồi trên chiếc giường thấp, ch*m r** v**t v* bụng, thở dài:
- Hẳn là không sai được. Xảo Xảo, vừa rồi muội tới Tiêu gia, quả thật không thấy bóng dáng Lâm lang ư?
Xảo Xảo " vâng" một tiếng, mặt buồn rầu:
- Khi Ngưng tỷ tỷ vào cung tìm tỷ, muội liền tới Tiêu gia, còn kinh động phu nhân và Nhị tiểu thư. Ban đầu bọn họ cũng cho rằng đại ca ở trong phòng, nào ngờ bọn muội ở ngoài phòng gọi tới nửa ngày, cũng không nghe thấy động tĩnh gì ở bên trong. Không còn cách nào đành phá cửa vào, chỉ thấy trên giường chăn vẫn còn hơi ấm, nhưng đại ca đã biến mất hút, phu nhân và Nhị tiểu thư cũng không biết chàng đi đâu, Tiêu nhị tiểu thư lo tới mức òa khóc.
- Có cái gì mà khóc.
Ngưng Nhi hai mắt đỏ bừng:
- Nguyên một tướng công giao cho bọn họ, nhưng bọn họ lại làm mất, không tìm bọn họ tính sổ đã là tiện nghi cho bọn họ rồi. Khi ở Kim Lăng ta đã nhìn ra, mẹ con Tiêu gia bọn chúng đối xử với chàng, hô là phải đến quát là phải đi, nhưng lại rất giảo hoạt, đánh một cây gậy lớn lại thưởng một quả táo ngọt, làm trong lòng tướng công hài lòng. Đại ca cũng mềm lòng, bị mẹ con bọn chúng khi phụ lâu như vậy, ngược lại còn sinh ra tình cảm, đợi ngày mai tìm được huynh ấy, khiến chàng ba ngày không được vào phòng ta, xem huynh ấy có nhớ đời hay không.
Xảo Xảo mặt đỏ lên, thầm nghĩ: "Đừng nói là ba ngày, dù là ba tuần trà tỷ cũng không nhịn nổi đâu. Tới lúc đó kéo đại ca vào phòng nhanh nhất khẳng định là tỷ."
Nghe Lạc Ngưng nói ào ào một hơi như vậy, Thanh Tuyền lắc đầu cười khổ, hũ dấm của nha đầu này còn chua hơn ta, cũng không biết mẹ con Tiêu gia người ta trêu chọc ả ở chỗ nào.
- Chẳng phải là một tên nam nhân thối sao, đáng cho các tỷ phải lo lắng sầu khổ như vậy ư?
Tiểu cô nương Lý Hương Quân ở trên giường trở mình, từ trong chăn lụa thò cánh tay sen trắng muốt ra, xoa xoa bụng Tiêu tiểu thư:
- Làm người ta lúc tối trời ngủ cũng không yên, muội thấy không có hắn càng tốt hơn, muội liền có thể mỗi ngày ở chung phòng với sư tỷ, sống rất là vui vẻ. Sư tỷ, muội cũng tới sờ xem…
Bàn tay nhỏ của nàng đưa tới chỗ bụng nhô lên của Thanh Tuyền, Tiêu tiểu thư mặt đỏ tía tai, khẽ gắt một tiếng đánh bạt tay nàng ra:
- Tiểu nha đầu làm trò gì đó, ta đang nói chuyện với các vị tỷ tỷ.
Lý Hương Quân vành mắt ửng đỏ, hừ một tiếng:
- Muội chỉ muốn sờ xem em bé lớn thế nào thôi, lại chẳng phải chiếm tiện nghi của tỷ. Muội thấy, nếu là lang quân của tỷ muốn sờ, sư tỷ nhất định sẽ rất cao hứng. Tên nam nhân thối tha đó ngày hôm qua làm mưa làm gió. Cho rằng muội không biết sao? Cũng không sợ làm thương em bé…
Tiêu tiểu thư kêu lên một tiếng, thẹn đỏ cả mặt. Ngưng Nhi phì cười, che đôi môi đỏ mọng:
- Tỷ tỷ, đại ca là hỗn thế ma vương, tỷ chớ nên mọi việc đều thuận theo huynh ấy. Hương Quân tiểu muội muội, muội đúng là việc gì cũng hiểu.
Lý Hương Quân hừm một tiếng, khinh thường nhìn nàng:
- Việc muội biết đúng là không có ít. Có một cô ả, canh ba nửa đêm, kêu gào cái gì a…"đại ca, mau tới thôi"!
Nàng bóp mũi học theo điệu bộ của Lạc tiểu thư, sống động tới từng chi tiết.
- Ta đánh chết nha đầu ngươi!
Ngưng Nhi mặt cũng đỏ bừng, nàng ở trước mặt tỷ muội có cởi mở hơn, cũng không chịu nổi, nhào vào truy đuổi tiểu nha đầu. Lý Hương Quân cười khanh khách trốn ở sau lưng sư tỷ, hướng về Lạc Ngưng làm mặt quỷ.
- Hương Quân muội muội đừng làm loạn nữa.
Xảo Xảo tính tình tốt nhất, thấy Ngưng tỷ tỷ trên mặt có chút mất kiểm soát, vội kéo lấy Lý Hương Quân. Tiểu nha đầu cảm kích nhìn nàng, cười hì hì:
- Vẫn là Xảo Xảo tỷ tỷ tốt với muội nhất. Chẳng trách tên nam nhân thối kia yêu thương tỷ như vậy. Mỗi lần đều ôm tỷ ngủ trong lòng, còn không mặc y phục nữa.
Dù là tính tình Xảo Xảo có tốt hơn nữa, cũng nhịn không được đỏ bừng mặt. Tiểu nha đầu Lý Hương Quân này ranh mãnh tinh quái, hàng ngày cũng không biết suy tính cái gì, theo cách nói của nàng, việc nhìn trộm nàng ta làm không ít.
Thấy tiểu nha đầu này một hơi đùa bỡn cả ba vị Lâm phu nhân trong khoang xe, ngay cả sư tỷ của mình cũng không bỏ qua, trong lòng Ngưng Nhi thăng bằng trở lại, cười khanh khách: