-
Đột nhiên Hàn Tịnh kêu to lên, giống như một người điên không thể khống chế được, đôi mắt bối rối, luốn cuống..
“A Tịnh, A Tịnh em làm sao vậy, em làm sao vậy?”
Đông Tán thấy phản ứng của cô như vậy có chút hoảng sợ, liều mạng lay động cô.
Đột nhiên cô hét lên một tiếng, đẩy anh ra, liền chạy ra ngoài, một bên chạy một bên vẫn nói lung tung, nói năng rất lộn xộn.
Đông Tán vội vàng đuổi theo.
Hàn Tịnh bị đụng ngã ở chỗ rẽ ngoặt phía trước .
Hắn không thể cứu cô, chỉ có thể nhìn đầu của cô nặng nề đụng vào tường.
Nằm lên thảm màu đỏ trên đường đi, mặt khác vang lên một trận tiếng bước chân hỗn độn, bốn người trong phòng đều đuổi tới.