Nghe Diệp Âm Trúc nói không mang theo quân đội, sắc mặt An Nhã trở nên rất khó nhìn, nhưng khi nàng nghe được tên của tam đại thần thú Diệp Âm Trúc nhắc đến thì thần sắc cũng buông lỏng ra. Tam đại thần thú, không một ai không phải là cường giả trong cường giả, trong đó Minh cùng Cách Lạp Tây Tư càng là siêu cấp thần thú bạch cảnh. Có bọn họ hộ vệ bên cạnh Diệp Âm Trúc, hơn nữa còn có Tử tâm linh tương thông với hắn, về phương diện an toàn quả là không có vấn đề gì.
Tử gật gật đầu.
- Ta cũng thấy đây là lựa chọn tốt nhất. Số ít càng có thể dễ dàng thâm nhập vào bên trong Lam Địch Á Tư, rút lui cũng dễ dàng hơn. Cứ quyết định như vậy đi, An Nhã, nàng phái người mời Minh cùng Cách Lạp Tây Tư tới đi.
Ny Na thấy mọi chuyện đã định, trên mặt hiện lên một tia cười thoải mái.
- Tốt lắm, những chuyện cần làm đều đã xong xuôi, Âm Trúc, ta và các ngươi cùng nhau đi, ngươi tại bên trong Mễ Lan cũng lập nên một cái truyền tống trận đi. Mang ta truyền đến địa phương gần với biên cảnh nhất, như vậy ngươi cũng có thể nhanh chóng đi tới Lam Địch Á Tư.
Trong lúc chờ đợi Minh cùng Cách Lạp Tây Tư, Diệp Âm Trúc thông qua linh hồn cùng Tử trao đổi.
- Tử, xin lỗi. Vì chuyện của ta, đành phải trì hoãn thời gian đi tới phương bắc.
Tử nói:
- Đều là huynh đệ với nhau, cần gì phải nói xin lỗi. Huống chi, lực lượng của chúng ta bây giờ còn không đủ để đối phó với thú nhân tam đại bộ lạc.
Diệp Âm Trúc nói:
- Không phải vậy! Mặc dù từ thực lực mà xét, chúng ta còn thua xa thú nhân. Nhưng chúng ta đã có hai ưu thế lớn. Một là tứ đại thần thú các ngươi đối với thú nhân tộc có lực uy h**p. Thiểm, Lôi, Minh, Cách Lạp Tây tư, là những đồ đằng* của thú nhân tam đại bộ lạc, ngươi nhớ lại xem, khi bọn hắn xuất hiện trên chiến trường với thú nhân thì sinh ra hiệu quả chấn nhiếp như thế nào? Chẳng lẽ đám thú nhân lại dám hướng đồ đằng mà mình đã tín phụng nhiều năm động thủ sao? Đồng thời, ngươi còn là Tử Tinh Bỉ Mông, là vương giả trời sinh của Bỉ Mông nhất tộc. Chỉ cần ngươi xuất hiện, Bỉ Mông cự thú sẽ thoát ly khỏi thú nhân tam đại bộ lạc, trực tiếp trở thành thuộc hạ của ngươi. Bở vậy, bọn họ tuyệt không dám phái ra chiến sĩ cực mạnh tham chiến. Mặt khác, lực lượng của chúng ta mặc dù không đủ, nhưng quân đoàn phương bắc của Mễ Lan đã chống lại thú nhân tộc nhiều năm như vậy, cùng lực lượng của bọn họ áp chế đối thủ tuyệt không có vấn đề. Chúng ta chỉ cần từ quân tâm của thú nhân bắt đầu…..
Tử trong lòng vừa động.
- Ý ngươi là trước tiên chúng ta làm tan rã quân tâm của thú nhân. Sau đó từng bước xâm chiếm sự thống trị của tam đại bộ lạc. Đồng thời, mượn thêm thực lực của Mễ Lan bắc phương quân đoàn?
Diệp Âm Trúc nói:
- Chúng ta cùng Mễ Lan là minh hữu, chúng ta có nghĩa vụ trợ giúp bọn họ đối kháng thú nhân, chẳng lẽ bọn họ lại không cần xuất lực ra sao? Quân đoàn phương Bắc không có suy nhược như quân đoàn phương Đông, rất nhiều ma pháp sư, long kỵ binh cùng với Mễ Lan chi thuẩn Mã Nhĩ Đế Ni nguyên soái chỉ huy, có bọn họ trợ giúp, Cầm Thành chúng ta thậm chí không cần điều đi nhiều người. Lúc ở Phật La, ta đã suy nghĩ về việc này. Vốn chuẩn bị sau khi đi đến phương bắc trở về sẽ tu chỉnh lại, mang chuyện này giải quyết. Nếu có thể giúp ngươi đoạt lại quyền thống trị thú nhân tộc. Vậy sau này cả Cực Bắc hoang nguyên sẽ là hậu thuẫn của Cầm Thành chúng ta, chúng ta rốt cuộc không cần làm những cái cây không rễ nữa. Đến lúc đó ta sẽ toàn tâm toàn ý tập trung vào chuyện giải cứu Tô Lạp. Nhưng kế hoạch lại có biến hóa, bây giờ chỉ có thể trước tiên đi đến Lam Địch Á Tư. Khi trở về lại đi phương bắc.