Âm thanh của Diệp Âm Trúc dựa vào đấu khí cường đại nên truyền đi rất xa. Các tử thần chiến sĩ tay cầm trường thương, tay trái rút trọng kiếm, hung hãn theo sát sự điều khiển của Diệp Hồng Nhạn, đạp lên thi thể quân địch, quay đầu lại ngay giữa đội hình quân địch lao đi.
Nếu Tử thần long lang kỵ binh bất chấp tất cả để xung phong về phía trước, chắc chắn bọn họ có thể xuyên thủng đội hình ba vạn kỵ binh Phật La này. Nhưng làm như vậy sẽ đem lại tổn thất tới mức nào thì chẳng ai có thể nói được.
Thấy Tử thần long lang kỵ binh chỉ vừa tấn công đã cuồng bạo hủy diệt mấy ngàn địch quân, nhưng làm thống lĩnh, Diệp Âm Trúc hiểu rất rõ rằng việc lựa chọn thủ đoạn công kích này không thích hợp đánh lâu đối với Tử thần long lang kỵ binh. Trước đó ở trong thành đã có những tổn thất, bây giờ hắn không hy vọng sẽ lại tiếp tục thấy quân số của Cầm thành giảm thêm nữa. Vì vậy mới hạ lệnh lùi lại.
Hai mắt Diệp Hồng Nhạn đỏ bừng, hung hăng nhìn Huyết sắc vệ đội ở phía sau kỵ binh đối phương. Mặc dù trong lòng không muốn nhưng chấp hành mệnh lệnh là điều trọng yếu nhất đối với mỗi tử thần chiến sĩ ngay từ khi mới nhập ngũ.
300 Tử thần long lang kỵ binh quay lại nhưng vũ khí trong tay họ vẫn tiếp tục hủy diệt tính mạng địch quân như cũ.
Đức Lạp Ngõa Lai ngồi trên lưng Kim tinh bạo long, trợn mắt há hốc mồm nhìn tình hình phát sinh trước mặt, thì thào tự hỏi:
- Sao có thể như vậy được? Kỵ binh của nhân loại có thể đạt tới sức mạnh như vậy sao?
Lúc này, hắn rốt cục đã có chút hiểu được tại sao Khố Tư Lặc lại thua Mễ Lan phương đông quân đoàn và mấy ngàn chiến sĩ Cầm thành đến nỗi phải rút chạy.
Địch nhân mặc dù chỉ có mấy ngàn nhưng tạo dựng được đội quân có chiến đấu lực như vậy quả thực là quá kinh khủng.
Nhưng những điều kinh khủng mà người Phật La phải đối mặt vẫn chưa chấm dứt. Vừa thấy Tử thần long lang kỵ binh lui quân, đã thấy sau lưng 300 chiến sĩ là thân thể khổng lồ của Tử và Minh tới trước mặt địch quân.
Minh và Tử cơ hồ cùng phát ra một tiếng rống giận, không có công kích cường hãn nhưng trong nháy mắt, từ trên người bọn họ bộc phát ra một cỗ uy thể không gì sánh nổi. Đó chính là uy thế của thần thú.
Một cảnh tượng khiến mọi người phải kinh sợ xuất hiện. Khi Tử và Minh đồng thời rống giận, gần như toàn bộ quân đoàn kỵ binh Phật La đều ngã sập xuống như thủy triều. Tất cả tọa kỵ đều run rẩy, kể cả tuần long đã được tuyển chọn kỹ lưỡng của Huyết sắc vệ đội, lúc này cũng đang bò rạp trên mặt đất, thậm chí trong đầu cũng không hề xuất hiện một ý tưởng phản kháng nào.
Đây là uy áp của ma thú không cùng cấp bậc, áp lực của thần thú đối với ma thù bình thường quả thực quá kinh khủng. Thậm chí đại bộ phận tọa kỵ của trọng kỵ binh cũng sợ hãi vãi phân, đừng nói gì đến chiến đấu. Không bị dọa chết đã là may lắm rồi.
- Tử.
Diệp Âm Trúc khẻ quát một tiếng, hai chân điểm nhẹ lên đầu vai Tử, nhảy lên trời.
Tử và Diệp Âm Trúc tâm ý tương thông, thân thể không lồ xoay nhanh tại chỗ một cái, mượn lực ly tâm để cộng hưởng lực, một quyền đánh thẳng vào dưới hai chân Diệp Âm Trúc.
Trong phút chốc, Diệp Âm Trúc nhất thời như một viên đạn pháp b*n r*. Phương hướng phi hành của hắn chính là chỗ của Phật La quốc vương, Đức Lạp Ngõa Lai.
Đức Lạp Ngõa Lai và Kim tinh bạo long vương của hắn sau khi bị Tử và Minh cùng rống giận thì đều đang xụi lơ trên mặt đất, trong mắt tràn ngập kinh hãi. Tuy vậy, Kim tinh bạo long vương hiển nhiên vẫn là kẻ mạnh nhất trong tộc nên mặc dù sợ hãi nhưng vẫn chưa tới mức không còn tự điều khiển được nữa.
- Bảo vệ bệ hạ.
Đạt Lý Áo liếc thấy Diệp Âm Trúc từ xa bay tới liền vội vàng thét lớn. Tốc độ phi hành của Diệp Âm Trúc thực sự quá nhanh, nếu để cho hắn tới trước mặt Đực Lạp Ngõa Lai thì điều gì sẽ xảy ra?