Cầm Đế

Chương 171: Chương 171: Cầm Thành, chiến tranh đích vị trí sổ


Chương trước Chương tiếp

Tài vụ đại thần Thác Nhĩ Đa nói: " Xin bệ hạ yên tâm, thần sẽ chú ý đến việc này. Trước một ít lương thực từ Ba Áp đế quốc đã đang trên đường vận chuyển đến Phật La rồi. Đợi sau khi đến Phật La đế quốc sẽ cùng Phật La đế quốc chuẩn bị vật tư đồng thời đưa đến Chiến Thần yếu tắc, có số vật thực này, cũng đủ cho Thú nhân tộc tam đại bộ lạc chi trì vượt qua lần đông quý này".

Mạc Lạp Đế gật gật đầu, nói: " Chuyện này phi thường trọng yếu, hãy thông tri Phật La quốc chú ý đến việc hộ tống lương thực". Tuy Mễ Lan đế quốc không có khả năng biết sự tồn tại của số lương thực này. Nhưng chúng ta lại phải cẩn thận hơn, càng có tuyệt đối ưu thế thì càng không nên khinh suất.

Thác Nhĩ Đa trong tâm khâm phục, nói: " Bệ hạ anh minh"

Lúc này, một âm thanh đột ngột vang lên, đế quốc ngoại vụ đại thần Tư Thản Khoa Duy Kỳ khom người nói: " Bệ hạ, thần có một lời không biết có thể nói?"

Vị đế quốc ngoại vụ đại thần năm nay đã thất thập tam tuế (bảy mươi ba tuổi roài). Lúc Mạc Lạp Đế có thể ngồi trên vương vị có thể nói có quan hệ đến sự ủng hộ của vị đại thần này. Trong bộ máy chính trị của Lam Địch Á Tư đế quốc, địa vị của vị ngoại vụ đại thần Tư Thản Khoa Ky không thể xem nhẹ, cơ trí của hắn ngay cả Mạc Lạp Đế cũng cực kỳ tôn kính.

" Tư Thản Khoa Kỳ, người còn lo lắng điều gì?" Mạc Lạp Đế tuy nhíu mày nhưng sắc mặt vẫn vui vẻ hỏi.

Tư Thản Khoa Kỳ chậm rãi gật đầu nói: " Bệ hạ, tuy tình thế chúng ta trước mắt cực tốt, nhưng lão thần hy vọng bệ hạ có thể nhìn xa một chút, trên Long Khi Nỗ Tư đại lục, từ ngàn năm nay, Pháp Lam vẫn là trung tâm của đại lục. Không có quốc gia nào có đủ lực lượng cùng Pháp Lam đối kháng. Mặc dù lần này Pháp Lam phong bế mười năm, như là… Cho dù chúng ta trong vòng năm hoàn toàn đem Mễ Lan đế quốc hủy diệt, thậm chí là thống nhất toàn đại lục. Nhưng sau khi Pháp Lam giải trừ phong bế thì chúng làm sao có thể hướng Pháp Lam giải thích đây? Cho dù làm bệ hạ mất hứng, lão thần cũng phải nói. Nếu chúng ta hao hết tâm lực thống nhất đại lục, lại bị Pháp Lam trách phạt. Đến lúc đó, chẳng những không cần nói đến nỗ lực của chúng ta không còn, mà sợ rằng…"

Mạc Lạp Đế không chút phẫn nộ, đạm nhiên cười, nói: " Ta minh bạch tâm trạng lo lắng của ngươi, không sai, Pháp Lam tuyệt nhiên không muốn Long Khi Nỗ Tư đại lục được thống nhất bởi một quốc gia. Nhưng là, có người lại hy vọng chứng kiến tình huống như vậy xuất hiện. Nếu không có được sự đảm bảo, ngươi cho rằng ta sẽ đem tương lai của đế quốc đi mạo hiểm sao? Mạc Lạp Đế ta kế thừa vương vị hơn hai mươi năm, lệ tinh đồ trì ( sự cố gắng cũng đã có kết quả). Rốt cục thời khắc chờ đợi đã tới, một chút rũi ro cũng không có điều đó quả thật không có khả năng. Việc ta có thể làm là tranh thủ cho Lam Địch Á Tư những lợi ích lớn nhất từ những điều kiện tiên quyết nhằm làm giảm thấp nhất những rũi ro có thể gặp.

Tư Thản Khoa Duy Kỳ than nhẹ một tiếng: " nếu bệ hạ nói như thế, thần nghĩ mình chỉ có khả năng toàn lực ủng hộ. Chư vị đồng liêu ở đây cũng đều chờ mong giây phút Lam Địch Á Tư đứng ngạo nghễ trên đỉnh của Long Khi Nỗ Tư đại lục.

Mễ Lan đế quốc, Đông Phong thành.

Đây là một tòa thành thị trung bình cách đông cương Mễ Lan khoảng ba trăm sáu mươi dặm, là nơi giao thông yếu đạo, là nơi phải đi qua khi từ phương đông tiến vào Mễ Lan nội địa.

Diệp Âm Trúc mang theo hai người Áo Lợi Duy Lạp và Tô Lạp lúc này đang đứng cách cửa tây của Đông Phong thành năm dặm lẳng lặng đứng nhìn tòa thành này. Bởi vì vài ngày trước Ny Na thông qua ma pháp truyền tin thông báo bộ đội bổ sung đang ở nơi này. Áo Lợi Duy Lạp vừa mới hướng bên trong thành phát ra tín hiệu.
...


Loading...