"Mười một người biểu quyết. Mười người đồng ý, chỉ còn lại một phiếu cuối cùng này của ta. Là người cầm đầu Thái thượng trưởng lão, mặc dù ta không cách nào thay đổi cục diện này. Nhưng ta lại có một phiếu có quyền phủ quyết. Nữ Hoàng bệ hạ, ta có thể tuân theo mệnh lệnh của ngài. Nhưng mà, ta có một điều kiện."
Hải Dương nhíu mày. nói:
"Trưởng lão, vậy là ngài lợi dụng điểm yếu uy h**p ta sao?"
Vị Minh trên mặt toát ra một tia nhàn nhạt, thản nhiên mỉm cười:
"Không, đương nhiên không phải, xin ngài trước hết hãy nghe điều kiện của ta như thế nào chứ? Điều kiện của ta chính là: Về người thừa kế của Đông Long Đế Quốc trong tương lai. Phải nếu Nữ Hoàng bệ hạ cùng Nhiếp Chính Vương đại nhân có hài tử."
"A?" Hải Dương không nghĩ tới Vị Minh sẽ nói ra chuyện như vậy, nhất thời xấu hổ gương mặt xinh đẹp đỏ bừng bừng. Cho dù có đạo bạch quang ấy ngăn cản, cũng không cách nào che giấu được vẻ e thẹn ngượng ngùng của nàng lúc này. Ngay khi mọi người đều nhìn về Diệp Âm Trúc biểu lộ sự ngưỡng mộ cổ vũ lòng can đảm của hắn như vậy, lúc này nàng cũng... không còn kiên trì được nữa, cơ hồ như đạo xung kích ào chạy về phía hậu đường.
Tiếng cười nhất thời lan tràn trong đại sảnh, bầu không khí cũng nhất thời trở nên thoải mái hơn lên. Diệp Âm Trúc vẻ mặt xấu hổ nhìn Vị Minh, hắn tự nhiên cũng nghĩ không ra Vị Minh Thái thượng trưởng lão ngay lúc này lại đưa ra một cái điều kiện như vậy. Nhưng những đầu não của Đông Long Bát Tông lại gật đầu hoàn toàn tán thành trong lòng thầm nghĩ: "Vẫn còn Thủ tịch trưởng lão suy nghĩ một cách chu đáo, như vậy đã giải quyết xong vấn đề quan trọng trước mắt. Sau này huyết mạch thuần túy của Đế vương Đông Long Đế Quốc cũng sẽ không phát sinh biến đổi gì."
"Lúc này xem như là Nữ Hoàng bệ hạ ưng thuận phải không?" Vị Minh có chút buồn cười nhìn mọi người bên cạnh.
"Ha Ha" Diệp Ly cười, nói:
"Đương nhiên coi như là đồng ý, Nữ Hoàng bệ hạ đã nói rồi. Nàng là người nhà của Âm Trúc chúng ta. Sau này để cho bọn họ sanh mười đứa, tám đứa con nhỏ, tha hồ cho các trưởng lão ngươi chọn lựa người thừa kế được rồi. Ta... hối hận nhất chính là lúc đầu chỉ sanh mỗi một tiểu tử Diệp Trọng này. Lúc ấy nếu không giận dỗi xa cách Như Tuyết, nói như thế nào ta có lẽ cũng sanh được mười đứa, tám đứa khác a!"
Bên cạnh Lan Như Tuyết xấu hổ đỏ mặt đâm Diệp Ly một nhát:
"Ngươi cho rằng ta và Nữ Hoàng bệ hạ là heo nái hay sao, còn muốn mười đứa, tám đứa."
Thanh âm của "nàng" tuy nhỏ, nhưng mọi người tại đây không người nào không phải là cường giả trong cường giả, nhất thời vang lên một loạt tiếng cười ầm ỉ. Cho dù Ny Na ở bên cạnh xem như là kẻ thất bại ấy, cũng nắm lấy tay Tần Thương lộ ra một nụ cười dịu dàng.
Trong mọi người tại đây, nếu nói duy nhất chỉ có một người không vui, e rằng chỉ có mỗi một mình Tô Lạp. Nhìn bầu không khí vui vẻ thoải mái trước mắt này. Tô Lạp đột nhiên có cảm giác rằng chính mình tựa như chỉ là một người ngoài cuộc. Một người ngoài cuộc không cách có nào hòa hợp vào trong tổng thể được. Nhìn Diệp Âm Trúc có chút lúng túng ngượng ngùng trên cao. Không hiểu sao con tim nàng bỗng dưng buốt nhói.
"Không, ta không nên như vậy. Âm Trúc và Hải Dương cùng một chỗ mới có thể hạnh phúc, ta cần phải chúc phúc cho bọn họ mới đúng. Nhưng, tại sao trái tim ta đau xót như vậy, tại sao sau khi rời khỏi Lam Địch Á Tư ta không ý thức được lại đi về hướng Cầm Thành, lại một lần nữa tới bên cạnh hắn. Ta không tiếc gì với hắn, thời gian một năm cuối cùng này không muốn sao?" Trong vô thức, hai tay "hắn" nắm chặt lại, móng tay đã đâm thật sâu vào trong lòng bàn tay của "hắn", nhưng nỗi đau từ trên tay truyền đến lại kém xa so với nỗi đau thương mãnh liệt ở sâu trong lòng "hắn".
Vị Minh mỉm cười nói:
"Được rồi, nào, chúng ta một lòng cùng bái kiến Nhiếp Chính Vương đại nhân."
"Tham kiến Nhiếp Chính Vương đại nhân." Ngoại trừ Vị Linh Phong đã ra ngoài, bát tông tông chủ thêm vào ba vị Thái thượng trưởng lão đồng thời nghiêm chỉnh tại trước mặt Diệp Âm Trúc cung kính quỳ xuống hành lễ. Nguồn truyện: Truyện FULL
Diệp Âm Trúc vội vàng từ trên ghế của mình nhảy sang một bên, cười khổ nói: