Cầm Đế

Chương 161: Chương 161: Ta đã chờ đợi thời gian quá dài (phần1): Đoàn chiến


Chương trước Chương tiếp

Chính tại lúc đó, một loạt âm thanh buồn bã từ phía sau vang lên.

"Lậu trường hương long. Vân phi vô ảnh" âm thanh vang lên từng nhịp theo những ngón tay tiêm sấu.

Vọng đoạn thiên nhai. (nhìn như cách xa tận chân trời)

Tư niệm vô tận từ sâu trong đáy lòng theo tiếng đàn trào về, những tư niệm mà trong lòng không thể không thể phai mờ, còn có một tia ưu sầu cũng theo đó mà hiển hiện.

Ánh trăng như ngưng đọng lại chỉ còn phủ lên hai người này. Hoài niệm cùng thời gian đã bất giác phủ đầy trên trán.

Tối này.

Tử ngọc hàn tiêu, chỉ một bóng người đang đứng ngóng trông cùng ngọc huyền minh châu mà người nay ở đâu?

Vào lúc tiếng đàn hoá thành tinh quang huy hoàng nhưng tịch mịch.

Ba khúc cầm lần lượt qua thì ngón tay cũng đã dừng lại trên cầm huyền.

Hẳn ngươi cũng biết, ta chờ đợi đã lâu lắm, lâu lắm.

Ô…! Một tiếng tiêu âm vang lên mang theo những nỗi niềm sâu kín, những tư niệm bi thương vang vọng lên trời cao. Tiếng tiêu ấy ngân dài, ngân dài vang vọng xoáy vào tâm của những người xung quanh.

Tần thương đột nhiên quay đầu, chỉ thấy Tử ngọc tiêu đã hạ xuống, Ny Na đã sớm lệ rơi đầy mặt, trong mắt Ny Na tuy toát lên vẻ lạnh lùng vô cảm nhưng khi nhìn kỹ thì trong đôi mắt ấy tràn ngập nhu tình vô hạn pha lẫn vẻ bi thương tuỵêt vọng

Ngay lúc này, trong một sát na, Tần thương cảm thấy một cổ nhiệt huyết trong người cuồng dũng bốc lên. Trong phút chốc, đôi mắt của ông đã trở nên đỏ bừng.

Hai mươi tám năm nay, người con gái này đã chờ đợi mình trong mòn mỏi trong hai mươi tám năm a!

Chính mình vốn cứ tưởng rằng thời gian trôi qua, sẽ làm nàng nguôi lạnh, nhưng hết thảy đối với nàng không có tác dụng gì, sợ rằng cho dù chính mình có chết đi, nàng cũng sẽ vĩnh viễn không quên hết thảy mọi chuyện lúc trước.

Trong lòng Tần Thương trước đây như một cổ phác cổ cầm lặng im, giờ phút này, ông bất chấp tất cả những cố kỵ trong lòng. Hai mươi tám năm tương tư phảng phất tại đây trong nháy mắt từ ở chổ sâu nhất trong lòng bộc phát tuôn ra.

Nước vẫn cứ lặng lẽ trôi, tùy lúc vang vào tai trong màn đêm yên lặng.

Tâm ý đã quyết, không nói một lời.

Âm thanh của trời đất hóa thành bài thơ, hòa cùng hai con người này vào âm thanh của trời đất.

Một đoạn tâm nguyện, số mệnh không cho cầm tiêu kiếp này mãi rời xa, lưu mãi cho tới nay mỹ địa âm duyên.

Từ từ bước đến, ôm lấy chính cây cầm ma người yêu thích, trong bóng đêm càng thêm thanh lệ.

Thiên lý thanh huy hạ, dữ nguyệt tương tích, (Ngàn dậm thanh huy hạ, cùng năm tháng(trăng sáng?) tương tư.)

Gảy một khúc Diêu Tương Ký. Bên trong ta, tâm khảm vẫn kiên định. Nguồn: http://truyenfull.vn

Tiếng đàn trong trẻo, giọt lệ sầu bi, mặc dù không phải Hải Nguyệt thanh huy cầm ngày nọ đính ước, nhưng lúc này đây, giờ phút này đây, trong nội tâm Tần Thương, tình cảm hoàn toàn bộc phát. Chính tại lúc này, cầm huyền vang vọng, đồng thời ông đã dứt khoát vứt bỏ những băn khoăn trong lòng từng bước, từng bước đi đến chổ Ny Na.

Ny Na tuy lúc nào cũng trông đợi, đợi Tần Thương đến bên mình. Nhưng lúc này nàng đột nhiên phát hiện chính mình trong lúc này lại rất lo sợ. Sợ phía xa kia Tần thương đã đi được một nữa đường lại dừng lại, tuy là thứ thần cấp lục giai nhưng lúc này trong lòng nàng cũng thản thốt bất an.

Tình cảm tích lũy hơn mười năm, cùng những nỗi tương tư chờ mong đang từng chút, từng chút một thẩm thấu dần ra ngoài.

Tần Thương đang khó khăn bước đến dần dần trở nên kiên định. Lúc bắt đầu thì bước đi chầm chậm bỗng lúc này bước nhanh như lưu tinh. Hai người lúc ấy vốn cách nhau không xa, rốt cuộc hai thân ảnh cũng đối mặt với nhau. Những tình cảm ấp ủ hai mươi tám năm nay nương theo tay bọn họ mà dần dần được giải tỏa. Cầm, tiêu trong tay nhanh chóng biến mất, họ xông vào ôm chặt lấy nhau.

Hai con người đầu tóc hoa râm ôm chặt lấy nhau tại một chỗ, tại thời khắc này, trên thế giới không có bất kì lực lượng nào có khả năng tách rời bọn họ. Phút giây này, tất cả những tâm nguyện, những băn khoăn, những toan tính, tham vong, toàn bộ đều dứt bỏ. Trong lòng bọn họ giờ đây chỉ có đối phương, chỉ có người trước mặt….
...


Loading...