Cầm Đế

Chương 120: Chương 120: Linh hồn trong Hộp đen


Chương trước Chương tiếp

Khi Diệp Âm Trúc trở về dịch quán thì mặt trời từ hướng Đông đã mọc lên, mặc dù không ngủ một đêm nhưng tinh thần hắn vẫn ổn định, dù sao dịch quán c*̃ng là nơi chờ nên hắn và ba người kia c*̀ng ăn sáng xong thì quay trở về phòng tu luyện.

Có điều kỳ lạ là buổi tối hôm qua khi tu luyện thì cảm giác được tinh thần ba động, ban ngày lại biến mất không xuất hiện, bất luận Diệp Âm Trúc cẩn thận dò xét cỡ nào c*̃ng không phát hiện chút manh mối, chẳng lẽ chỉ vào đêm tối thì tinh thần ba động kia mới xuất hiện hay sao?

Một ngày nhanh chóng trôi qua, khi màn đêm buông xuống, Diệp Âm Trúc mới chấm dứt tu luyện, mở hai mắt ra, tu luyện trong Pháp Lam đạt hiệu quả rất tốt. Hắn tiến vào Thất giai kiếm đảm cầm tâm thì ma pháp lực có chút đình trệ lại, tuy nhiên mấy ngày gần đây có tiến bộ không nhỏ chút nào. Đương nhiên hắn c*̃ng không biết rằng ngoài nguyên nhân là ở trong Pháp Lam thì chủ yếu là do hắn tự đột phá cảnh giới c*̉a mình, c*̀ng với sự giúp đỡ c*̉a Thần nguyên ma pháp bào, được sự trợ giúp c*̉a hai yếu tố đó nên tốc độ tu luyện cầm ma pháp c*̉a hắn tăng lên rất nhiều.

Diệp Âm Trúc cuộn Thần nguyên ma pháp bào lại, lấy từ trong Tu di thần giới ra một bộ trang phục màu đen. Lúc trước khi hắn tới Pháp Lam đã có sự chuẩn bị tốt những thứ này, mục đích chủ yếu c*̉a hắn chính là dò xét di tích tổ tiên thần long, và từ trong Tu di thần giới lấy ra một tấm mặt nạ, vật này là do Tử tặng cho hắn khi rời khỏi Bích Không Hải, lúc đầu mặt nạ và không gian giới chỉ bị đánh cắp, sau đó Tô Lạp đã trả lại mọi thứ trong chỉ giới cho hắn để sau này mới có mà dùng. Pháp Lam này có thế lực to lớn trên đại lục, ngụy trang mình lại mới là vấn đề quan trọng.

Làm xong mọi việc thì Diệp Âm Trúc lặng lẽ rời khỏi phòng, lúc này hắn không có đi ra khỏi dịch quán một cách bình thường, sử dụng Trúc đấu khí đi trên đường giống như một cái bóng đi đến nơi đã tìm tối hôm qua.

Đấu khí được Tây Đa Phu thúc đẩy lên tử cấp làm cho Diệp Âm Trúc chính thức đạt lên tử cấp, mặc dù đấu khí chính thức vẫn như vậy nhưng khi đạt tới tử cấp hắn cảm giác được rằng bất luận là thân pháp hay khả năng phòng ngự đều tăng mạnh không ngừng.

Sau khi đi thuận lợi bằng thân pháp linh xảo, Diệp Âm Trúc nhanh chóng đến gần phía Ám tháp, trên đường c*̉a Pháp Lam hôm nay c*̃ng giống như hôm qua, rất vắng lặng, hắn chọn lúc mà các gian hàng trên đường đóng cửa mới khởi hành.

Vượt qua một đoạn đường chỉ còn vài trăm thước là đến nơi thì bỗng nhiên xuất hiện một đội Pháp Lam kỵ sĩ đang quay vòng lại đây. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Làm sao để tránh đây? Trên con đường rộng như vậy c*̃ng không có cái gì để có thể ẩn thân, Diệp Âm Trúc phản ứng nhanh, trên tay lóe lên tia sáng, Bích ti lặng lẽ phóng ra cắm vào trên vách c*̉a một tòa nhà, dùng sức phóng người với tốc độ nhanh nhất bay về phía bức tường, nhanh chóng thu liễm toàn bộ khí tức, ngay cả thân nhiệt c*̃ng hạ bằng với không khí bên ngoài. Trước mặt Pháp Lam kỵ sĩ hùng mạnh, hắn không dám chắc có chút may mắn nào cả.

Kỵ sĩ mặc trọng khải giáp vậy mà đi ngang qua không hề phát ra tiếng động, Diệp Âm Trúc bám trên vách c*̃ng không dám quan sát bọn họ, bởi vì hắn biết rằng một khi đạt tới một đẳng cấp nào đó thì chỉ với một ánh mắt quan sát c*̃ng sẽ bị bọn họ phát hiện, cho nên lúc này hắn chỉ bằng tinh thần khí tức mà cảm giác vị trí c*̉a Pháp Lam kỵ sĩ trên đường.
...


Loading...