Ngẩng đầu lên, nhìn về nam tử cao lớn đang ôm mình, Hương Loan thấy nơi khóe mắt cay cay.
- Âm Trúc, ta vĩnh viễn sẽ không quên cảm giác ấm áp mà ngươi đã đem đến cho ta.
Lồng ngực rung nhẹ, trong lòng không muốn xa cái cảm giác này, Hương Loan đặt tay lên vai Diệp Âm Trúc, không muốn hắn đi theo mình. Trước mặt nàng lóe lên màu tím c*̉a lục mang tinh. Một độc giác thú màu trắng hiện ra, mang theo nàng bay lên trời, một đôi cánh màu trắng mềm mại mở ra, trong chớp mắt c*̀ng Hương Loan biến mất trong bầu trời đêm.
Diệp Âm Trúc đứng thật lâu, trầm ngâm. bởi vì một ngày đi bên nhau thật là sảng khoái và hân hoan, lúc này đã không còn nữa. Cái cảm giác buồn vô cớ này làm hắn thập phần khó chịu. Khi bóng Hương Loan vừa khuất, thì cảm giác này tăng lên cực hạn. Dường như cảnh giới của cầm nghệ cũng tăng lên.
Sáng ngày thứ hai, cả nhóm lại tiếp tục lên đường. Hương Loan vẫn như trước, cơưỡi bạch thú độc giác, thần sắc c*̉a nàng đã khôi phục lại bình thường, thậm chí còn đi cùng Nguyệt Huy đại ma đạo sư cười cười nói nói, tựa như không có chuyện gì xảy ra. Thấy Hương Loan như vậy, mặc dù trong lòng Diệp Âm Trúc ngầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng hắn c*̃ng hiểu được Hương Loan ngoài mặt tươi cười nhưng trong lòng không phải vậy.
Sau mười ngày, hai ngàn người cũng đã đến biên giới c*̉a Mễ Lan đế quốc. Sau khi nghỉ ngơi tại một tòa thành ở nơi tận cùng biên giới, bọn họ một lần nữa lại xuất phát, tiến về phía trước. Bọn họ đã tiến vào nơi được xem là thiên đường c*̉a ma pháp sư trên đại lục, c*̃ng là nơi quyền uy nhất Long Khi Nỗ Tư đại lục- Pháp Lam.
Diệp Âm Trúc ngồi trên lưng tốc long, nhìn về phía trước xa xăm. Diện tích c*̉a Pháp Lam c*̃ng không lớn lắm, nhưng nơi này là trung tâm c*̉a Long Khi Nỗ Tư đại lục. Lần lượt tiếp giáp với cả bốn nước Mễ Lan đế quốc, Ba Bàng vương quốc, Ba Lặc Mạc vương quốc, Lam Địch Á Tư đế quốc. Diện tích c*̉a Pháp Lam ước chừng bằng một phần mười Mễ Lan đế quốc, so với vương quốc nhỏ nhất A Tạp Địch Á c*̃ng còn thua kém nhiều, nhưng trên đại lục mọi người đều biết rằng Pháp Lam tuy là quốc gia nhỏ nhưng lực lượng c*̉a nó có thể tung hoành khắp đại lục.
Xa xa, Diệp Âm Trúc thấy một mảnh bình nguyên không có gì nổi bật, chỉ có các loại thực vật thường sống ở thảo nguyên sinh trưởng. Từ trên cao nhìn xuống thấy thảo nguyên thật bao la rộng lớn.
Nguyệt Huy đang ngồi trên mình con Hắc báo, trong mắt tràn ngập sự sùng bái:
- Ca ngợi Pháp Lam, rốt c*̣c lại có thể tiến vào đây, công chúa điện hạ, phía trước chúng ta là địa giới c*̉a Pháp Lam. Đoàn kỵ sĩ c*̉a Pháp Lam sẽ dẫn đường cho chúng ta.
Hương Loan gật đầu, cười nói:
- Đây là lần đầu tiên ta đến nơi này. Pháp Lam chính là nơi mà mỗi một ma pháp sư đều xem là thiên đường. Vận may c*̉a ta xem ra thật là tốt.
Diệp Âm Trúc tới bên Nguyệt Huy nói:
- Nguyệt Huy đại sư, ngài đã từng tới Pháp Lam sao?
Nguyệt Huy gật đầu nói:
- Hai mươi năm trước, ta đã vào đây tu luyện năm năm, nhờ có sư phụ chỉ dạy mà ta mới có được thành tựu như ngày hôm nay. Ca ngợi Pháp Lam, công chúa điện hạ nói không sai, nơi này chính là thiên đường c*̉a các ma pháp sư.
Nhìn thấy nét sùng kính trong mắt c*̉a Nguyệt Huy, Diệp Âm Trúc trong lòng thầm nghĩ: '' Uy danh c*̉a Pháp Lam hiện giờ rất cao, ảnh hưởng rất lớn, xem ra đã khống chế toàn bộ ma pháp sư." Cho dù Nguyệt Huy đã đạt tới Tử cấp lục giai đại ma đạo sư mà đi tới Pháp Lam c*̃ng rất sùng kính, có thể thấy Pháp Lam đối với giới ma pháp đại lục có ảnh hưởng lớn như thế nào. Nhưng mà ma pháp sư là chức nghiệp cao quý nhất, có sự ảnh hưởng lớn, khống chế ma pháp sư c*̃ng như là khống chế cả Long Khi Nỗ Tư đại lục.
- Nguyệt Huy đại sư, ngài đã tu luyện trong Hắc tháp trong Pháp Lam thất tháp sao? Vậy sư phụ c*̉a ngài có phải là Hắc Thánh ma đạo sư – một trong thất thánh giả c*̉a Pháp Lam thất tháp sao?