Diệp Âm Trúc trong mắt Tây Nhĩ Duy Áo đại đế là một thiếu niên có tài năng xuất chúng. Ny Na, cô cô của Hương Loan, từng thành thật hỏi nàng một chuyện. Vấn đề được hỏi chỉ có một, đó chính là cảm giác của Hương Loan đối với Diệp Âm Trúc. Lúc ấy Hương Loan tịnh không rõ tại sao cô cô lại hỏi như vậy. Nhưng trong lúc nói chuyện, Ny Na đột nhiên nói cho nàng nghe, trong đời nàng, rất khó gặp được người xuất sắc như Âm Trúc. Cho nên vì đế quốc, mà cũng vì bản thân nàng, nếu nàng có thể khiến Âm Trúc xiêu lòng, vậy nàng sẽ là người hạnh phúc nhất của Mễ Lan đế quốc.
Người khác có lẽ chỉ biết Mễ Lan đế quốc có một vị trưởng công chúa là Ny Na, nhưng chỉ có số ít người có huyết mạch hoàng gia trực hệ mới chánh thức hiểu rõ địa vị của Ny Na trong đế quốc, bất cứ một câu nói gì của nàng cũng có thể ảnh hưởng đến quyết sách của Tây Nhĩ Duy Áo đại đế. Có được sự cổ vũ của Ny Na, cộng thêm Hương Loan tự hỏi bản thân mình, nàng mới có quyết định thay mặt đế quốc, tham gia cuộc chiến Thất Long Thất Quốc Bài vị. và cũng mới có những lời nói với Âm Trúc khi trước. Duy nhất một điều khiến Hương Loan hơi áy náy, chính là về Hải Dương. Đó là tỷ muội tốt của nàng a! Hương Loan rất muốn kiếm Hải Dương nói chuyện, nhưng nàng lại không có dũng khí đó.
Ánh trăng chiếu rọi trên làn da trắng nõn tươi non của Hương Loan, làm phát tán quang mang thánh khiết, nhẹ nhàng rũ bỏ những mệt mỏi của bản thân, từ từ hồi phục. Trong lòng nàng thầm kinh ngạc, cầm khúc của Diệp Âm Trúc chẳng lẽ đã tới mức như vậy sao? Không có ma pháp lực quán nhập lại có thể ảnh hưởng đến tâm tính của bản thân. Nhìn thấy bóng lưng cao lớn đang ngồi nghiêm trang ở đó, Hương Loan nghiến răng, âm thầm hạ quyết tâm. Nàng cho dù không tin tưởng vào cảm giác của bản thân, nhưng tuyệt đối sẽ không hoài nghi phán đoán của cô cô nàng. Ít nhất, trong mười năm trước, phán đoán của cô cô chưa bao giờ sai.
Khi khúc '' Lục Thủy'' yên lặng chấm dứt. Lòng của Diệp Âm Trúc đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, lúc này trong lòng hắn đã không còn d*c v*ng. Khi lòng bình tĩnh lại, biên độ của cảm quan đã gia tăng rất lớn. Hai mắt khép hờ, cảm thụ khí tức của đại tự nhiên ở bên cạnh, một loại cảm giác nhàn nhã khiến toàn thân hắn ngập tràn cảm giác thư thái không nói nên lời.
Hương Loan đột nhiên cảm giác được trong đôi mắt mơ hồ của nàng, bóng lưng vốn dĩ cao lớn kia tự nhiên biến mất, trước mắt chỉ còn lại mảng rừng cây u ám. Nhưng khi nàng cẩn thận nhìn lại, Diệp Âm Trúc vẫn đang ngồi ở đó như trước. Đây không phải là ảo ảnh chứ?
Nếu lúc này Tần Thương ở đây, nhất định lão sẽ rất kinh ngạc về trạng thái của Diệp Âp Trúc lúc này, bởi vì đây chính là cầm nghệ chí cảnh - Thiên Nhân Hợp Nhất.
Thân tâm hoàn toàn trầm tĩnh lại, cảm thụ khí tức của đại tự nhiên. Diệp Âm Trúc tĩnh tu cầm nghệ hơn mười năm, rốt cục ở đây, trong lúc tĩnh lặng đã đạt tới cảnh giới mà muôn người mơ tưởng. Thiên Nhân Hợp Nhất, dung hợp làm một với đại tự nhiên, không đơn thuần chỉ hấp thụ thiên địa linh khí và ma pháp nguyên tố mà còn hóa thân trở thành một phần tử của đại tự nhiên. Sự chênh lệch giữa hai cảnh giới vô cùng lớn lao.
Lòng của Diệp Âm Trúc đang rất thanh tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể cảm nhận tinh thần lực đang lưu chuyển trong nội thể. Đúng thế, tinh thần lực dĩ nhiên cũng giống như đấu khí có thể lưu chuyển, phát tán ra, đi tới khắp các ngõ ngách trong nội thể. Thần Nguyên Ma Pháp Bào không ngừng truyền đến nguyên tố vô cùng thuần khiết cùng tinh thần lực do bản thân phát tán ra, kết hợp với nhau, hình thành một vòng tuần hoàn đặc biệt. Trong lúc mơ hồ, Diệp Âm Trúc có thể cảm thấy tất cả mọi thứ trong đầu hắn. Tinh thần chi hải vốn đang yên bĩnh tĩnh lặng, giờ phút này đột nhiên nình thành một dòng xoáy rất lớn, một dòng xoáy rất ôn hòa, không mang đến cho hắn chút thống khổ nhưng lại tự nhiên hình thành.
Một đạo bạch quang nhàn nhạt từ mi tâm của Âm Trúc đột nhiên xuất hiện, trong đêm tối đặc biệt rõ ràng. Đồng thời theo sự xuất hiện của bạch quang đó, còn có một tử sắc phù hiệu ( phù hiệu màu tím). Đó là khí tức thuộc về ngân long. Ngay sau đó, điểm bạch quang này từ từ biến lớn, tất cả ma pháp nguyên tố giống như trăm sông đổ vào biển, ào ạt đổ về phía điểm bạch quang kia.
Xoay chuyển, bay lên, Diệp Âm Trúc trong khoảng khắc trong thấy dòng xoáy cự đại trong tinh thần chi hải đang cuộn lấy thân thể của hắn.