Phan Mỹ đắn đo, khó khăn lắm mới đến được Hắc Xà lĩnh lúc hoàng hôn, sớm một phút trước thời gian lâm vào trọng vây, phải trả giá biết bao tính mạng, muộn một phút thì sẽ chẳng có cách nào lợi dụng đầy đủ cờ hiệu lệnh tập kết, đã là thời cơ chuẩn xác, bất quá, nhưng Dương Kế Nghiệp tuy chỉ nổi danh ở Tây Bắc, còn kém xa chiến công hiển hách của hắn, lừng danh thiên hạ, nói đến bản lĩnh dụng binh khiển tướng thì không kém gì hắn.
Vào thời khắc mặt trời lặn, nếu như nhờ vào ưu thế binh lực và địa hình toàn lực tấn công, chờ màn đêm buông xuống, địch ta khó phân biệt, ưu thế binh lực hắn, ưu thế địa hình sẽ mất đi toàn bộ tác dụng, cần thừa dịp Phan Mỹ, cho nên lúc này tuy chiếm cứ thế thượng phong tuyệt đối, Dương Kế Nghiệp lại hạ lệnh vây kín tứ phương, cầm cung nỏ tấn công từ xa, trận thế bao quanh, không chịu mắc mưu hỗn chiến. Lúc này hắn chiếm ưu thế hoàn toàn, cho dù đợi đến ngày mai ánh mặt trời ló lên cũng không thành vấn đề, vội gì mà nóng lòng.