Nói xong những lời này, Trúc Vận vừa sợ hãi vừa ngượng ngùng, bỗng nhiên có chút hối hận vê sự đường đột của mình, vạn nhất Dương Hạo không đáp ứng thì sao đây? Vậy sau này làm sao còn có mặt mũi xuất hiện ở trước mặt hắn, bất quá... Bất quá... Vạn nhất Thái Úy đáp ứng... Trái tim nhỏ bé của Trúc Vận giống như một con nai con bị hù dọa thình thịch nhảy lên.
Không nghĩ tới Dương Hạo nghe xong những lời này của nàng thì hai mắt sáng lên, vội vã đứng lên, nói một câu mà cùng lời nàng muốn nghe không có chút liên hệ nhau nào, đã cất bước chạy đi.
"Thái... Thái Úy... Thái Úy... Ngươi..."
Trúc Vận trợn tròn mắt, mình chẳng qua là hơi tỏ ý, lại đem Dương Thái Úy hù dọa chạy sao? Chẳng lẽ mình thật sự không thể chịu được như thế sao? xem tại TruyenFull.vn
Dương Hạo chạy đi ra ngoài trướng, bỗng nhiên lại vòng trở lại, thò đầu hướng vào trong trướng, cười nói: "Trúc Vận, ngươi sớm đi nghỉ ngơi đi, bản quan chợt nhớ tới một cái đại sự, phải lập tức đi làm. Thịt bò kia ngửi rất thơm, cứ hầm tiếp đi, chờ ta trở lại thưởng thức tiếp."
"A, được.." Trúc Vận lập tức lộ ra nụ cười vui mừng.