Bộ Bộ Sinh Liên

Chương 514: Tố Thủ Điều Canh


Chương trước Chương tiếp

Từng đám bọt sôi sục bắn vọt lên, thịt bò ngon lành lăn lộn chìm nổi trong nước sôi. Gia vị đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước được bỏ vào, lập tức loại trừ đi mùi tanh trong thịt bò, mùi thịt thơm mồng nặc xông vào mũi.Trúc Vận cười hài lòng, đây là canh thịt bò do nàng đích thân nấu, thơm như vậy, nhất định sẽ hợp khẩu vị của đại soái đi?

Trên lò bên cạnh, nước trong nồi đã bốc lên hơi nước nghi ngút, Trúc Vận đang muốn đem nồi bê xuống, chợt nghe tựa hồ có người đang kêu từ rất xa:"Đại soái trở về doanh trại rồi, đại soái đã trở về doanh trại rồi."

Loáng thoáng, một chút tiếng hô đàm tiếu hỗn loạn của binh sĩ canh cửa vang lên, thanh âm vui mừng cùng với tiếng ngựa hí ồn ào truyền đến, cũng không quá rõ ràng, nhưng chẳng qua Trúc Vận lập tức nghe thấy được, thính lực của nàng tất nhiên vượt xa thường nhân, nhưng là các loại âm thanh hỗn tạp vang lên cùng một chỗ, muốn từ đó lấy ra một chút thanh âm đặc thù có ý nghĩa cũng không dễ dàng, song những thanh âm đặc biệt như " Thái Úy, đại soái, Dương Hạo" này, chỉ cần rơi vào trong tai của nàng, nhất định lập tức khiến cho nàng chú ý. Trúc Vận lập tức đứng dậy, bước đi thong thả ra khỏi lều trướng. Nàng mặc trên người một bộ thường phục, đeo dây buộc như đuôi ngựa, môi hồng, răng trắng, mắt sao, tựa như một mỹ thiếu niên. Thương thế của nàng còn chưa tốt, gương mặt do mất máu quá nhiều còn có chút gầy gò tái nhợt, vết thương mới vừa đóng vảy còn chưa chịu được vận động mạnh, nhưng là nàng không chịu cả ngày nằm ở trong trướng dưỡng thương, hoạt động thích hợp cùng đầy đủ ánh sáng trợ giúp thân thể nàng khôi phục, thân thể hơi khởi sắc, nàng liền cố hết sức làm một chút hoạt động đủ khả năng.

Lúc này trời chiều như lửa, ráng màu đầy trời, cát vàng kim sắc trên mặt lều trướng chi chít như sao trên trời, có một ít chiến sĩ cởi trần đang đấu sức đẩy nhau, rất nhiều người vây quanh trầm trồ khen ngợi ủng hộ bọn họ, có người dỡ yên xuống cho ngựa ăn uống, cắt tỉa lông ngựa, có người bận rộn đứng ở phía trước đống củi lửa, từng sợi khói bếp lượn lờ dâng lên. Ánh mắt của Trúc Vận xuyên qua những hình ảnh tuyệt đẹp đó, trực tiếp dừng tầm mắt ở trên người của Dương Hạo.

Dương Hạo cỡi đại mã cao to, mang theo hơn mười tên thị vệ, đang phi ngựa băng qua một con sông nhỏ trong doanh, nước sông tóe lên từng tia cao hơn thân người, nhìn dưới ánh chiều tà, tựa như từng giọt hổ phách mỹ lệ. Một nụ cười vui mừng mà dịu dàng, lặng lẽ hiện lên trên gương mặt của nàng, má lúm đồng tiền nhợt nhạt như mỉm cười ngọt ngào, đột nhiên cười một tiếng, bách mỵ tùng sinh.(trăm cái đẹp sinh ra)

Người như hổ, ngựa như rồng, phi ngựa dong ruỗi, thân thủ mạnh mẽ, Dương Hạo vòng qua một chóp lều trướng, hướng phương hướng này bay nhanh mà đến, Trúc Vận chợt nhớ tới cái gì đó, vội vàng tập tễnh chạy về trướng, pha một bình trà nóng tỏa mùi thơm ngát bốn phía, sau đó lại nhanh bước ra ngoài trướng nghênh đón.Khi nàng lần nữa đi ra, đoàn người Dương Hạo đã hoàn toàn không còn tung tích, Trúc Vận mơ hồ cảm thấy mất mát, nhìn chung quanh, mới phát hiện ở trước lều lớn Trung Quân cách đó không xa có hơn mười con tuấn mã dừng lại..

"A, có lẽ Thái Úy còn có việc phải làm. " xem tại TruyenFull.vn
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...