Nhưng khi tháo mảnh vải buộc ở thắt lưng, nhẹ nhàng vén lớp áo lót trên người nàng, nhìn thấy vết thương ghê người, một chút ý niệm băn khoăn trong lòng hắn liền lập tức biến mất, chỉ còn lại sự lo lắng và quan tâm.
Trúc Vận trôi theo dòng nước tới đây, cũng bớt cho Dương Hạo một công đoạn tẩy rửa vết thương. Vì không có máu, cho nên thương thế miệng vết thương hiện ra rất rõ ràng, bởi vậy càng khiến người ta nhìn thấy sởn tóc gáy. Dưới xương sườn là một vết thương thật sâu do mũi tên để lại, bởi vì nàng gắng gượng rút ra cho nên lưỡi câu cũng xé rách một phần cơ thịt, sau đó lại bị ngâm trong nước, nhìn cơ nhục miệng vết thương thật có chút dọa người. Mà hiện giờ ở đây lại không có thuốc đặc dụng, cho nên sau khi rịt thuốc nhất định không tránh khỏi lưu lại sẹo.
Dương Hạo lấy bình đựng thuốc kim sang, cẩn thận rắc lên miệng vết thương của nàng. Trúc Vận kêu lên một tiếng đau dớn, hai tay siết chặt, trên trán cũng lấm tấm rịn ra mồ hôi.
Dương Hạo khẩn trương nói: "Trúc Vận, cố gắng chịu đựng, nếu để miệng vết thương sinh mủ thì rất phiền toái."
Trúc Vận ừm một tiếng, cắn chặt răng chịu đựng, cố gắng không phát ra âm thành. Dương Hạo làm càng lúc càng nhanh, chỉ sau một lát, miệng vết thương của nàng đã được rắc đều thuốc kim sang. Tiếp đó hắn lại xé một mảnh vải trắng, nhẹ nhàng đặt lên vết thương, sau đó nhẹ nhàng luồn qua chiếc lưng mềm mại của nàng. Thân thể mềm mại của Trúc Vận khẽ run lên, hai mắt nhắm chặt, mặc hắn bài bố. Dương Hạo cẩn thận quấn mảnh vải trắng quanh mấy vòng, băng bó chặt miệng vết thương lại rồi mới thắt nút...
Vết thương trên người Trúc Vận không chỉ có một chỗ. Nhìn những vết thương ghê người này, Dương Hạo thật khó tin tưởng nổi, một người con gái lại cường hãn đến như vậy. Với võ công của nàng, còn bị trọng thương như vậy, cũng không biết là đã trải qua bao nhiêu cuộc chém giết thảm liệt, rốt cuộc là trải qua cái cảnh ngộ gì nữa. Dương Hạo chợt nhớ ra, lúc trước nàng từng kiêu ngạo khoe khoang với mình rằng, nàng đã bắt đầu giết người từ năm mười hai tuổi. Hắn đột nhiên cảm thấy, nàng nói như vậy vị tất đã là khoe khoang, mà dường như muốn thể hiện nỗi chua xót trong lòng nàng. Ai lại nguyện ý làm một sát thủ sống trên lưỡi đạo nhuốn máu chứ. Nhất là một nữ nhi như nàng. Trên người nàng còn thấy được một số vết thương cũ mơ hồ. Từ nhỏ đến lớn, cũng không biết nàng đã phải trải qua bao nhiêu lần hiểm nguy, ngàn cân treo sợi tóc như thế này nữa.
Trúc Vận cắn chặt răng, hai mắt nhắm chặt, khuôn mặt xinh đẹp nhuốm một màu ửng hồn. Nàng chưa bao giờ từng để lộ cơ thể mình trước mặt một nam nhân, nhất là nam nhân mộ nàng ái mộ. Cứ mặc hắn bài bố như vậy, nàng thật xấu hổ muốn chết. Nhưng... nếu nhất định phải lõa thân trước mặt một người nam nhân, nàng tình nguyện để người nhìn là hắn.