Tin lọt vào tai Khiết Đan, Tiêu Hậu vô cùng kinh ngạc. Dương Hạo làm sao lại có mưu đồ chiếm Phủ châu được. Theo nàng, người muốn thành đại sự há có thể để tình nghĩa ràng buộc. Nếu Dương Hạo thật sự tâm ngoan thủ lật như thế, thì cũng coi là một nhân vật kiêu hùng. Song, theo những gì nàng biết, Dương Hạo lại không phải là người như vậy. Hơn nữa, cho dù là thời di thế dịch(*), Dương Hạo biến hóa thành kẻ khác, cũng tuyệt đối không thấy lợi tối mắt. Ở quy mô tây chinh của hắn, thời điểmhành lang Hà Tây chưa tới tay. Ở đông tuyến đột nhiên tái khải chiến đoan, chẳng lẽ Lý Quang Duệ hai mặt dụng binh, đến nỗi kéo được từ mình sơn cùng thủy tận đích xác giáo còn chưa đủ sao? Mãi đến lúc này, Đại Tống nhanh chóng phản ứng lại. Quân Tống hành quân thần tốc, tấn công Phủ châu, Tiêu Xước cuối cùng mới hiểu rõ: Đại Tống động thủ với Tây Bắc rồi.
(*)Thời di thế dịch: thời thế thay đổi, lòng người cũng khác đi.
Lúc này, Đại Khiết Đan quốc mới đổi tên, từ Đại Khiết Đan quốc thành Liêu quốc. Đại Khiết Đan quốc vốn là lấy tên tộc làm tên nước, nhưng thành phần dân tộc của Khiết Đan lại hết sức phức tạp, rất nhiều tộc nhỏ, nhất là còn có U Vân mười sáu châu của người Hán chiếm một bộ phận rất lớn. Hơn nữa, thiếu chủ vừa lập, sửa quốc hiệu, cũng là một loại tình hình mới.
Tân quân đặng cơ, tuổi còn quá nhỏ. Tiêu Xước lấy thân phận thái hậu nắm quyền cai trị. Khiết Đan hiện giờ đang nghỉ ngơi, khôi phục nguyên khí, tích súc quốc lực, bởi vậy mới đổi quốc hiệu thành Đại Liêu. "Liêu" trong tiếng hán vốn có nghĩa là xa xôi, ý là cổ vũ mở mang lãnh thổ, lam cho lãnh thổ trở nên rộng lớn, bát ngát. Chẳng qua hiện giờ vừa mới bình ổn được nội loạn, nguyên khí còn chưa khôi phục, hành sự phải cẩn thận một chút, cho nên mới tuyên bố ra bên ngoài, "Liêu" là tiếng Khiết Đan, có nghĩa là sắt, lấy "Liêu" làm quốc hiệu là có ngụ ý phải ưu tiên xây dựng quốc gia bền vững.
Phương châm chính sách đã là nghỉ binh nuôi dân, thì lúc này tuyệt đối không thể nổ ra chiến tranh với Tống quốc. Nhưng nếu cứ ngồi xem Triệu Quang Nghĩa công chiếm Tây Bắc, hốt trọn của vùng Tây Vực nhét vào trong đế chế thống trị của hắn, thì chẳng những lãnh thổ Tống quốc càng ngày càng mở rộng mà người Tống còn có được cả vùng nuôi ngựa. Như vậy, ưu thế lớn nhất của người Liêu sẽ không còn sót lại chút nào. Đây cũng là chuyện thập phần khó giải quyết.
Tiêu Xước mặt một bộ cung y bình thường, rộng mềm thoải mái, nằm ngả người trên giường, một tay nhẹ nhàng phe phẩy quạt tròn, một tay vỗ nhẹ đứa con đang nằm ngủ say trong lòng nàng, trong lòng không ngừng suy nghĩ về thế cục Tây Bắc. Cuộc chiến này tuy không liên quan trực tiếp tới Liêu quốc, nhưng lại có ảnh hưởng rất lớn đến tình thế tương lai giữa hai nước Tống - Liêu. Nàng há lại không coi trọng.