Áo màu đỏ, thắt đai lưng xanh, đột mũ lông cáo trắng, ăn mặc như một nữ vệ trong cung.
Lông mày quyến rũ, hai mắt sáng quắc, mũi dọc dừa môi trái tim, kiều diễm như hoa, nhưng ánh mắt đang nhìn hắn lại khiến người ta phi thường không thoải mái, cao ngạo, căm hận, lạnh lùng, còn có một tia nhục nhã được ẩn tàng rất sâu.
Một lúc sau, Dương Hạo mới thở dài một hơi, nói khẽ: "Hôm đó là là..... nàng ư!"
Tiêu Xước lạnh lùng nói: "Nếu không thì nên là ai?"
"Nàng ta thế nào rồi? Còn... còn...!" truyện được lấy tại TruyenFull.vn
"Không cần phải ôm ảo tưởng làm gì, trẫm có thể từ ngươi mà nghĩ rằng ả ta có vấn đề, tất nhiên cũng có thể từ ả ta mà nghĩ tới bọn La Khắc Địch, Khoái Vũ, Vương Thiết Ngưu cũng có vấn đề. Mấy ngày nay, ta giết rất nhiều người, có điều bọn chúng thì vẫn còn sống, bởi vì ta muốn biết bọn chúng vì sao mà tới, lại muốn làm cái gì. Hiện tại ta đã biết rồi, bọn chúng cũng không có ác ý gì với trẫm cả, nhưng bọn chúng phản bội trẫm, lý do này là đủ rồi, bọn chúng sẽ cùng chết với ngươi."
Dương Hạo hơi biến sắc, lập tức cười nhạt: "Cái này cũng không nằm ngoài ý liệu của ta, ngoại thần đã làm nhục bệ hạ, cũng không nghĩ rằng còn có thể được sống. Có điều.... Đông Nhi không biết gì cả, đêm đó, ta căn bản không biết là nàng tới, nếu không thì căn bản sẽ không… nàng ta nói với ta rằng đêm đó bệ hạ sẽ không..."
Gương mắt trắng bệch của Tiêu Xước cuối cùng cũng ửng đỏ, giọng nói mang theo sự phẫn nộ không kiềm chế của, quát khẽ: "Cho dù là đối với nương tử của mình, ngươi cũng có thể dùng thủ đoạn cường bạo như vậy ư?"
Dương Hạo cười khổ, nói: "Ngoại thần... luyện tập một loại nội công tâm pháp, là công pháp song tu của đạo gia. Đêm đó, ngoài thần bị tâm ma phản phệ, thần chí mơ màng, cho nên mới... Nếu không, cũng không ngu ngốc đến mức như điên như cuồng cùng với bệ hạ...."
"Đừng nói nữa." Đôi thỏ ngọc nhô lên ở trước ngực Tiêu Xước kịch liệt nảy lên mấy cái, ngực của bà ta nhô cao săn chắc, tròn trịa ưu mỹ, tuy không quá lớn, nhưng khi bà ta cúi xuống, vô hình trung lại càng nhô ra hơn.