Bộ Bộ Sinh Liên

Chương 380: Thượng Kinh


Chương trước Chương tiếp

Nhìn huynh đệ bên người càng lúc càng ít, rất nhiều quân Tống cùng binh sĩ Khiết Đan giương cung lắp tên vây mình vào giữa, Lô Nhất Sinh thở dài một tiếng, vứt cây cương xoa trong tay xuống đất.

"Nhạn Cửu là huynh đệ ruột của ngươi? Nói đi, hai huynh đệ các ngươi, một người làm nô cho hào môn, một người làm cường đạo ngoài tái ngoại, rốt cuộc là vì cái gì?"

Lô Nhất Sinh nghe hỏi mà chỉ cười lạnh không nói.

Dương Hạo cười cười: "Bí mật này có giải được hay không cũng chẳng liên quan gì tới ta, ngươi muốn giữ bí mật, vậy cứ mang theo nó xuống âm tào địa phủ đi."

Dương Hạo vừa mới vung tay, một đợt những tiếng cung tiễn lên dây vang lên, vô số mũi tên lập tức chĩa về phía Lô Nhất Sinh, chỉ cần Dương Hạo hạ tay xuống là những mũi tên lạnh lẽo này sẽ găm chặt vào cơ thể Lô Nhất Sinh. Đúng lúc này, ánh mắt Lô Nhất Sinh chợt lóe lên, đột nhiên hô lớn: "Chậm đã!"

Dương Hạo lắc đầu nói: "Ta sẽ không tha mạng cho ngươi đâu. Rất nhiều huynh đệ của ta đã chết, vì vậy ngươi đừng cố gắng xin ta tha mạng, khiến cho bọn họ khinh thường ngươi. Nếu đã phải chết thì nên chết cho xứng hai chữ hán tử!"

"Ta không xin ngươi tha mạng. Từ ba mươi năm trước, đáng ra ta đã nên chết rồi. Lô mỗ cửu tử nhất sinh, còn sống tới bây giờ đã là may mắn lắm rồi!" Lô Nhất Sinh ngạo nghễ ưỡn ngực lên nói: "Dương Hạo, ta chỉ muốn biết, Đinh Thừa Nghiệp hiện giờ thế nào? Hắn hiện tại đang ở nơi nào? Ngươi có tin tức gì của hắn không?"

Dương Hạo nhìn hắn, trong mắt không khỏi lộ ra một vẻ cổ quái. Lô Nhất Sinh có chút kích động nói: "Ta sắp phải chết, hiện giờ ta chỉ muốn biết nơi hạ lạc của hắn. Nếu ngươi biết tin tức của hắn, xin hãy nói cho Lô mỗ, Lô mỗ cầu xin ngươi."

Dương Hạo chậm rãi nói: "Định Thừa Nghiệp có quan hệ gì với ngươi?"

Lô Nhất Sinh nghe hỏi lập tức ngậm chặt miệng không đáp.

Dương Hạo hít thật sâu rồi nói: "Đinh Thừa Nghiệp đã chết rồi."

"Cái gì?" Con mắt còn lại của Lô Nhất Sinh lập tức mở lớn, mang theo vẻ hoảng loạn vội vàng bước lên phía trước hai bước, khàn giọng kêu lên: "Ngươi nói cái gì? Ngươi nói cái gì? Nó đã chết, nó thật sự đã chết rồi?"

Dương Hạo thản nhiên nói: "Đúng, hắn đã chết rồi. Ngay trước cuộc chinh phạt Nam Đường, hắn đã chết trong một cái cống rãnh bẩn thỉu ở Kim Lăng."

Sắc mặt Lô Nhất Sinh chuyển sang trắng bệch, thống khổ gào lên: "Nó đã chết? Nó đã chết! Hậu duệ cuối cùng của Lô gia ta, hậu duệ cuối cùng a. Là ngươi giết hắn? Lô Nhất Sinh ta có thành quỷ cũng không tha cho ngươi, họ Dương kia!"

Lô Nhất Sinh gào lên một tiếng rồi đột nhiên nhào về phía Dương Hạo. "Sưu sưu sưu sưu" vô số lợi tiễn lập tức bắn ra. Dương Hạo vừa nghe hắn gào lên hậu duệ cuối cùng của Lô gia liền giống như bắt được điều gì đó, vội vàng hô lớn: "Dừng tay!"

Nhưng không còn kịp nữa rồi. Lô Nhất Sinh trong khoảnh khắc đã bị bắn thành một con nhím, một con nhím mang theo vô số tên trên người, giương nanh múa vuốt bổ nhảo tới trước người Dương Hạo. Hai gã thị vệ bên cạnh Dương Hạo nhanh tay nhanh mắt, khi Lô Nhất Sinh còn chưa kịp lao đến gần thì đã bị hai thanh khoái đao vung ra như hai dải lụa, trong tiếng kêu gào thê thảm của hắn mà chặt đứt hai bàn tay.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...