Dương Hạo thấy Triệu Quang Nghĩa sắc mặt lạnh lùng, không khỏi cũng đứng người, trong lòng thầm nghĩ: "Cái này là tức giận chuyện gì thế? Ta cũng là nhất thời nghĩ ra, nhắc nhở quan gia phải tìm một người đắc lực đi Giang Hoài làm trấn, để trấn áp các quan lại địa phương dốc lòng làm việc mà thôi, lại hà tất phải thương lượng với ngươi, hơn nữa …… ngươi cũng vì thế là được phong Tấn vương, chuyện vui như thế sao lại tức giận?"
Triệu Quang Nghĩa thấy mặt hắn ngơ ngẩn không hiểu gì, khẩu khí liền mềm mỏng trở lại: "Kì thật những gì ngươi nói và tấu, cũng không có cái gì không thỏa đáng. Chỉ là… chỉ là chuyện của quan gia, ngươi rốt cục cũng còn hiểu quá ít, không thương lượng riêng với ta, cứ nghĩ cái gì là nói trước mặt quan gia, tùy tiện như thế, nếu có chuyện gì không thận trọng là sẽ mang họa vào thân đó."