Chuyến đi báo cừu
"Kì Binh Hào" sau ngọ rời khỏi Hải Diêm, bắt đầu chuyến lữ hành ngược bắc.
Dù Lưu Dụ thể chất hơn người, nhưng mấy chục ngày qua luôn trong tình trạng khẩn trương quên ăn quên ngủ suýt chút làm gã chết mệt đi được. Sớm nay vừa bò dậy, gã lại phải chủ trì sáu, bảy cái hội nghị lớn có nhỏ có, khiến gã bận tối tăm mặt mũi, thở không ra hơi. Đến bây giờ gã mới tranh thủ thời cơ lên giường nghỉ ngơi, ai ngờ thân thể mệt mỏi quá độ, sau khi nhắm mắt lại lăn qua lộn lại không thể chợp mắt nổi.
Gã biết rõ nguyên nhân bởi vì gã lo lắng cho Yến Phi. Giả thiết Yến Phi không ở địa điểm định sẵn đợi họ, gã chẳng những mất đi đấu chí, hơn nữa dù có thể tiếp tục kiên trì tranh đấu cũng vĩnh viễn sẽ không vui vẻ.
Yến Phi không chỉ là chiến hữu vào sinh ra tử, mà còn là huynh đệ và tri kỷ tri âm nhất của gã.
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Tiếng gõ cửa vang lên.
Lưu Dụ ngồi dậy nói: "Mời vào!"
Người bước vào chính là Tống Bi Phong, hai người nhìn nhau cười khổ, đều nhận ra tâm sự của người kia.
Đến ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ, Tống Bi Phong than: "Phụng Tam cũng không ngủ được, một mình đến khoang hội nghị ngồi ngẩn ở đó."
Lưu Dụ than: "Không biết đệ có cảm giác sai hay không, Yến Phi lần này quyết chiến với Tôn Ân hình như không có lòng tin và nắm chắc giống lần trước."
Tống Bi Phong nói: "Phụng Tam cũng nói như thế. Thật làm người ta lo lắng. Trận chiến này đến quá đột ngột trong lúc chúng ta không có bất kì sự sự chuẩn bị về mặt tâm lý nào, nhưng lại có quan hệ trọng đại, chẳng những ảnh hưởng đến tình thế phương nam còn ảnh hưởng trực tiếp đến tình hình phương bắc."
Lưu Dụ trầm ngâm nói: "Đệ có một cảm giác kì quái. Mắc mứu giữa tiểu Phi và Tôn Ân chắc không đơn giản như vẻ bề ngoài. Ba lần quyết chiến, kết quả đều làm người ta phải suy nghĩ. Lần này không biết kết quả sẽ ra sao?"
Tống Bi Phong nói: "Bất kể kết quả thế nào, quan trọng nhất là tiểu Phi cát nhân thiên tướng, có thể còn sống trở về cùng chúng ta đến Quảng Lăng."
Lưu Dụ trong lòng rối bời thở dài một hơi.
Nhất thời hai người nhìn nhau không biết nói gì.
Tống Bi Phong nói: "Sau khi đến Quảng Lăng, nếu ta có thể rời đi, ta muốn đến Kiến Khang một chuyến."
Lưu Dụ nhíu mày hỏi: "Tạ gia hiện giờ do tên tiểu tử Tạ Hỗn chủ trì, hắn tuyệt không hoan nghênh đại ca, vì sao đại ca muốn tự mình chịu nhục?"