Quyết Chiến Với Long Vương
Khí phách của Tiêu Liệt Vũ khiến Lưu Dụ nghĩ tới chuyện năm nọ Mộ Dung Thùy khiêu chiến Tạ Huyền. Nếu không phải Tạ Huyền tại trường quyết đấu ấy ngầm chịu thiệt thòi thì làm sao sau đó có thể bị ma công của Nhậm Dao lợi dụng làm thương thế tái phát trở thành không có cơ hội hồi phục.
Trong chốn u minh tựa hồ thật sự có chúa tể.
Giả sử không có chiến tích "Nhất tiễn trầm Ẩn Long", gã đêm nay chắc vĩnh viễn chẳng nghĩ ra kế "Nhất tiễn phá giặc" trong cuộc chiến rủi nhiều may ít này.
Tiêu Liệt Vũ kiêu ngạo đứng sừng sững ở phía trước, một tay nắm Bá Vương côn đặt phía sau lưng, thân trên hơi chồm về phía trước, tay phải dựng đứng trước ngực, hai mắt nhắm lại nhưng có một cỗ khí thế cường đại bức nhân ép đến. Lưu Dụ biết rõ bất kỳ nhất cử nhất động của mình đều rơi vào trong vòng giám thị khí công của đối phương không sót chút nào.
Cho đến lúc này Lưu Dụ mới minh bạch tại sao bọn Vương Hoằng, Lý Hưng Quốc và Hà Nhuệ đều không thấy triển vọng gì hay ho cho gã, bởi vì võ công Tiêu Liệt Vũ quả thật cao minh ngoài ý liệu của gã.
Cao thủ cỡ đó so với Mộ Dung Thùy cũng chẳng khác biệt bao nhiêu.
May mắn là sau khi chân khí nội thể của gã từ hậu thiên chuyển hóa thành tiên thiên, cảm ứng lúc đối địch lại cũng được cải thiện thêm lên. Nếu như trước đây thì gã chẳng thể nhìn thấu suốt một kẻ như Tiêu Liệt Vũ ở trước mặt, một kình địch mà khó lòng tìm ra ở hắn một chút sơ hở nào. Đã không hiểu được địch, gã sẽ mất thế chủ động và biến thành cục diện yếu kém chỉ chịu đòn.
Nhưng lúc này tâm linh của gã sáng suốt nên nắm rõ khí thế đối phương có chút dao động. Điều này chứng tỏ đối phương trong lòng giận dữ, đang chuẩn bị khi chân khí trong nội thể vận hành đến cực điểm sẽ toàn lực xuất thủ, những muốn trong vài chiêu là kết thúc tính mạng gã, rửa mối hận Phương Linh bị bắt và đội thuyền bị phá hủy.
Loại cảm ứng khí công vi diệu ấy khiến gã nghĩ ra cách tiến thoái hợp lý để khắc địch.
Tiêu Liệt Vũ nhìn gã khinh thường.
Gã cần phải lợi dụng điểm tối kỵ là khinh địch mà Tiêu Liệt Vũ đã phạm vào mới có hy vọng thắng được trường quyết đấu nguy hiểm nhất có quan hệ đến suốt đời này.
Chẳng phải Tiêu Liệt Vũ khó đối phó hơn so với Tôn Ân hay Trần công công, mà vì gã không thể nào tránh được trận chiến này, buộc phải đấu đến lúc ta và địch phải có một người nằm xuống.
Dưới tình huống như thế, "Cửu tinh liên châu", "Thiên Địa nhất đao", và "Vô hình không đao" đều không thể áp dụng trong trường đấu này. Đặc biệt là hai chiêu trước thì dùng cứng chọi cứng, chỉ gây cho Tiêu Liệt Vũ thêm cảnh giác. Còn chiêu sau thì lại quá nhu nhuyễn, không đáng dùng để tấn công Tiêu Liệt Vũ toàn diện được.