Biên Hoang Truyền Thuyết

Chương 334: Oan Gia Hẹp Lộ


Chương trước Chương tiếp

Oan Gia Ngõ Hẹp

Lưu Dụ đứng trên đầu tường, trông thấy thuyền giặc tiến đến gần, trong lòng nghĩ tới lúc cùng Nhậm Thanh Thị chia tay, thị đã có nói qua mấy câu.

Nhậm Thanh Thị có ý giải thích vì sao thị lại cần phải hạ thủ giết y ở Kiến Khang. Dù với sự tinh minh của y, cũng nhất thời không thể phân biệt thật giả trong lời nói của thị.

Không biết có phải vì Phương Linh bị giam trên lầu thành rồi từ trên người của nữ nhân ấy mà nhận ra hình ảnh của Nhậm Thanh Thị hay không, mà khiến y cứ muốn nghĩ tới hai người con gái có sắc đẹp động lòng người tương tự như nhau ấy. Nếu ngoại trừ vũ công cao cường thì so sánh bản lĩnh vững vàng ứng phó sự việc, Phương Linh còn có phần kém hơn Nhậm Thanh Thị một bực.

Giống như Phương Linh lúc này vậy, hai mắt thị xạ ra những tia nhìn oán độc và cừu hận sâu sắc, chứ nếu đổi lại là Nhậm Thanh Thị trong tình huống như thế, chắc chắn vẫn không thay đổi sắc mặt mà còn đổi qua dáng vẻ đầu hàng động lòng người, lại liên tục lộ ra vẻ xinh đẹp quyến rũ, khiến không một nam nhân nào có thể nhẫn tâm làm thương hại đến thị.

"Đến rồi!"

Lưu Dụ giật mình tỉnh lại từ trong cơn trầm tư, quay qua xem cuộc nói chuyện của Lý Hưng Quốc, thấy hắn lúc ấy trong mắt hiện lên thần sắc lo sợ, rõ ràng là bị thế giặc làm kinh hoàng đến mất cả hồn vía.

Hà Nhuệ so với Lý Hưng Quốc còn khá hơn một chút, hít mạnh một hơi nói: "Tiêu Liệt Vũ có nhiều chiến thuyền hùng mạnh như vậy, nhân số chắc cũng không dưới ba ngàn."

Lão Thủ cười nói: "Đến càng nhiều càng tốt, ta có thể quăng lưới một mẻ là bắt trọn ổ. Lưu gia tính toán rất chính xác, đã đoán được Tiêu tặc ỷ có căn cứ địa mà có tâm tranh hùng, do đó nay hắn đem thực lực chân chính đã ẩn giấu ra lại trúng vào một chiêu dụ rắn rời hang của Lưu gia, khiến toàn bộ nội tình của Tiêu tặc phơi bày ra ngoài ánh sáng."

Lưu Dụ trong lòng thầm khen ngợi, quả thật Lão Thủ không thẹn là cao thủ lái thuyền của Bắc Phủ binh, quen trải qua thử thách sóng to gió lớn.

Vương Hoằng bình tĩnh lại, trầm giọng nói: "Tổng cộng là ba mươi hai chiếc Khai Lãng hải thuyền, nếu tính mỗi thuyền một trăm người thì binh lực của địch nhân đến cỡ ba ngàn."

Ba mươi hai chiếc Khai Lãng thuyền đều không có treo đèn bão, tựa như thủy quái rời hang vào ban đêm, vượt biển đến tìm người mà cắn xé. Hơn hai trăm người đứng trên cổng thành biết rõ Tiêu Liệt Vũ cùng thủ hạ của hắn, thật ra bọn chúng còn hung tàn đáng sợ hơn bất kỳ loại mãnh thú nào.

...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...