Theo lời của Triệu Quốc Lương thì chủ tịch Vương công tác như là một chiếc xe tăng, liên tục xông về phía trước, dù có bất cứ thứ gì cũng đừng hòng cản lại được; chuẩn tắc của hắn chính là chỉ cần không phải có mệnh lệnh cấm, chỉ cần không trái luật thì hoàn toàn có thể vung tay tự tác, to gan thăm dò; quy định của thượng cấp cũng có co dãn, cũng phải xuất phát từ thực tế thì mới có thể ép hắn chấp hành theo. Tính cách của hắn là như thế, một khi không làm thì không sao, chỉ cần làm việc thì sẽ có đủ mọi âm thanh đi theo, thả lòng chính mình để cho ra kết quả tốt nhất.
Đổng Quốc Khánh rời khỏi thành phố Đông Bộ cũng giống như một khối đá nhỏ ném xuống nước, căn bản không cho ra rung động quá lớn. Tối thiểu thì cũng không có quá nhiều người mở miệng bàn luận về sự kiện Đổng Quốc Khánh rời khỏi cương vị tham gia học tập.
Tất cả ban ngành thành phố Đông Bộ dưới sự chỉ đạo của Vương Tử Quân đã vận chuyển đâu ra đấy, lỗ hổng quyền lợi khi Đổng Quốc Khánh rời khỏi thành phố Đông Bộ cũng dần bị lấp đầy trong quá trình vận chuyển này.
Còn chưa tới tám giờ nhưng ngoài phòng làm việc của Vương Tử Quân đã đứng đầy các vị lãnh đạo ban ngành và địa phương, rất nhiều người trước đó đi gần với Đổng Quốc Khánh, bây giờ ý thức được cục diện chính trị ở thành phố Đông Bộ sắp thay đổi, thế cho nên mới vội vàng đi đến phòng làm việc của Vương Tử Quân. Bọn họ muốn báo cáo công tác cho chủ tịch Vương, đặt biệt là muốn nói rõ tư tưởng của chính mình.
- Cậu Triệu, chủ tịch Vương đã đến chưa?
Khi Triệu Quốc Lương xuất hiện trước cửa phòng làm việc của Vương Tử Quân, một đám người đang hút thuốc nói chuyện bên ngoài giống như sói đói thấy cừu, nhanh chóng ùa về phía hắn như ong vỡ tổ.
Triệu Quốc Lương nhìn đám quan viên đột nhiên tỏ ra thân mật với mình, hắn khẽ cười nói:
- Các vị lãnh đạo, lát nữa chủ tịch Vương sẽ tham gia một hội nghị, có lẽ sáng hôm nay sẽ không có thời gian tiếp các vị.
- Cậu Triệu, chủ tịch Vương nếu không có thời gian, trước tiên tôi báo cáo với cậu về công tác của đơn vị, nhờ cậu báo cáo lại với chủ tịch Vương cũng được.
Một người đàn ông trung niên mập mạp xoa xoa hai bàn tay rồi vội vàng nói.