- Chủ tịch Vương, gần đây thành phố Đông Bộ thật sự cho ra nhiều cán bộ tốt, tôi nghe nói phòng tổ chức tỉnh ủy cố ý chọn một vị lãnh đạo phó phòng từ cơ sở, mà cán bộ của thành phố Đông Bộ có tiếng hô rất cao.
Vương Tử Quân nghe thấy thư ký trưởng Lưu mở miệng thay đổi chủ đề thf vẻ mặt chợt biến đổi, bây giờ bố cục của hắn ở thành phố Đông Bộ đã cơ bản hoàn thành. Tuy Đổng Quốc Khánh vẫn là người nắm quyền lợi của người đứng đầu thành phố, thế nhưng nếu có việc gì đó mà Vương Tử Quân không gật đầu thì Đổng Quốc Khánh ít nhiều cũng phải kiêng kỵ. Thậm chí nếu hắn cố ý cản trở, chỉ sợ sự việc mà Đổng Quốc Khánh muốn thúc đẩy sẽ căn bản không thành.
Nếu có người từ trong thành viên ban ngành của thành phố Đông Bộ đi ra ngoài, như vậy sẽ có một hiện tượng mới phát sinh. Tuy trong đầu Vương Tử Quân có nhiều ý nghĩ quay cuồng, thế nhưng hắn vẫn tươi cười nói:
- Thư ký trưởng Lưu, không phải tôi là chủ tịch thành phố thì mèo khen mèo dài đuôi, tố chất của cán bộ thp Đông Bộ chúng tôi tuyệt đối là hạng nhất, sau này thư ký trưởng nếu có cơ hội gì cứ nghĩ đến chúng tôi một chút.
- Điều này thì chủ tịch Tử Quân cứ yên tâm.
Thư ký trưởng Lưu nói thêm hai câu với Vương Tử Quân thì cúp điện thoại.
Dù phó phòng tổ chức tỉnh ủy cũng chỉ là cấp phó sở, thế nhưng lực hấp dẫn của nó với đám thường ủy thị ủy Đông Bộ là rất lớn, là một vị trí cực kỳ thu hút ánh mắt, chỉ sợ ngoài Vương Tử Quân và Đổng Quốc Khánh ra thì khó ai có thể chịu đựng được lực hấp dẫn này.
Trong đầu lóe lên nhiều ý nghĩ nhưng Vương Tử Quân vẫn dựa lưng lên ghế, hắn dù không có căn cứ chính xác, nhưng hắn nhìn vào đó và thấy dấu vết của Đổng Quốc Khánh. Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Quyền nhân sự, Vương Tử Quân nghĩ đến ba chữ này thì thật sự có chút khổ sở. Tuy hắn dựa vào sự cố gắng của mình đã khống chế được đại bộ phận quyền lực ở thành phố Đông Bộ, thế nhưng một chiêu của Đổng Quốc Khánh lại làm cho trận doanh của hắn nhanh chóng rối loạn.