Kinh doanh cần nhanh tay lẹ mắt, phải ra tay quả quyết, nếu như có gì chậm hơn người ta nửa nhịp, chỉ sợ người ta sẽ lấy hết tiền, đến khi anh kịp nhìn nhận sự việc thì chẳng phải đã không còn gì sao?
Trình Gia Hòa cảm thấy tình huống lúc này tất cả đều đã muộn, nếu như mình tiếp tục đi chậm, chỉ sợ kết quả cuối cùng chỉ có thể tham gia bữa tiệc mừng công của tập đoàn Thiên Giang mà thôi.
- Tút tút tút.
Khi Trình Gia Hòa còn đang suy nghĩ nên tiếp cận Vương Tử Quân như thế nào, đúng lúc chuông điện thoại vang lên. Hắn đã khốn khổ một lần, bây giờ nhanh chóng lấy điện thoại ra nghe. Phản ứng lần này của hắn thật sự rất tốt, vì người gọi điện thoại đến chính là bố hắn.
- Gia Hòa, đàm phán với thành phố Đông Bộ thế nào rồi?
Tuy giọng điệu của bố Trình Gia Hòa trong điện thoại rất bình thản giống như đang tìm hiểu tình huống, thế nhưng Trình Gia Hòa là người hiểu bố mình, hắn biết rõ đó chỉ là lời mở đầu. Lúc này chỉ sợ có không ít người hiểu rõ tình huống và báo cáo cho bố mình rồi.
- Bố, thư ký trưởng Lưu đã ra mặt hẹn ước, ngày mai sẽ gặp mặt dùng cơm với chủ tịch Vương.
Trình Gia Hòa dùng giọng cẩn thận đáp.
- À, có thư ký trưởng Lưu làm trung gian, có lẽ chủ tịch Vương kia sẽ nể mặt. Nhưng con có nghĩ đến vấn đề này không, con đã gây náo loạn với anh ta, bây giờ dưới điều kiện ngang nhau, con dựa vào cái gì yêu cầu người ta cho ra cơ hội?
Chủ tịch Trình dùng giọng điệu sắc bén nói trúng tim đen của Trình Gia Hòa.
Trình Gia Hòa rất muốn biểu hiện một phen trước mặt bố mình, thế nhưng hắn cũng không dám mạnh miệng nói lung tung, thậm chí hắn cũng không thể nắm chắc, không biết trước sự việc sẽ thế nào. Hắn đã xem qua tư liệu về chủ tịch Vương, hắn cảm thấy người làm chủ ở thành phố Đông Bộ là Vương Tử Quân, hơn nữa người này lại được lãnh đạo tỉnh cho phép nắm hạng mục mỏ khoáng ở Đông Bộ.
- Điều này...Bố, con đưa theo Tôn Thanh Thanh là có tính toán, bố cảm thấy cho cô ta ra mặt thì Vương Tử Quân sẽ nể mặt hay không?
Tuy Trình Gia Hòa cảm thấy sự việc này chẳng có gì là hay, thế nhưng hắn vì biểu hiện mà không còn biện pháp nào khác, thế cho nên hắn đành nói lời thật lòng với bố mình.
- Tôn Thanh Thanh? Là cô diễn viên truyền hình kia sao? À, cô ta đang có một bộ phim được phát sóng, con cứ thử xem. Nhưng con đừng quên, một Tôn Thanh Thanh sẽ không giải quyết được vấn đề. Vương Tử Quân còn trẻ mà đã tiến lên vị trí này, chắc chắn sẽ là người có năng lực, không phải đơn giản như vậy là xong, thế cho nên bố khuyên con nên có chuẩn bị khác.
- Mong bố chỉ giáo.
- Chúng ta có xung đột với chủ tịch Vương chủ yếu là vì cái gì? Không phải vì Lục Hữu Đại có xung đột với tài xế của chủ tịch Vương sao? Như vậy trước khi con đi gặp chủ tịch Vương, cần phải long trọng xin lỗi tài xế của anh ta, bắt Lục Hữu Đại gánh hết tội danh, hơn nữa đại biểu cho công ty nói lời xin lỗi với ban ngành chính quyền tỉnh Sơn Nam, mong bọn họ tha thứ.
Trình Gia Hòa chăm chú nghe ngóng những lời căn dặn của bố, hắn biết rõ nếu xin lỗi như vậy thì xem như làm tập đoàn Thần Hà thêm mất mặt. Bố hắn là người cực kỳ coi trọng thể diện, bây giờ cho ra hạ sách như vậy, có lẽ chỉ có một mục tiêu, chính là muốn Vương Tử Quân có thể diện, đối phương sẽ hả giận mà bỏ qua cho mình.