Bí Thư Trùng Sinh

Chương 529: Chương 529: Là Một Người Không Bao Giờ Ngã


Chương trước Chương tiếp

Địch Thu Thanh nâng ly trà lên nhấp một ngụm, sau đó dùng giọng không thể chờ đợi được nói:

- Trưởng phòng Bạch, tôi thấy việc này cũng không nên chậm trễ được, không bằng thế này, bây giờ chúng ta sẽ đến văn phòng khối chính quyền thành phố, để xem chủ tịch Vương có rảnh không?

Bạch Hiểu Cường trầm ngâm giây lát rồi gật đầu nói:

- Lúc này cũng có thể, nhưng chúng ta không mang theo thứ gì mà đi những hai người thì cũng không tốt, không bằng để cho văn phòng làm ra một phần tài liệu, ngày mai rồi hãy đi.

- Trưởng phòng Bạch, tôi đã sửa lại tài liệu báo cáo, anh xem còn gì cần sửa chữa nữa không? Nếu như không, chúng ta trực tiếp đi là được.

Địch Thu Thanh lấy ra một phần tài liệu, sau đó dùng hai tay đưa cho Bạch Hiểu Cường.

Bạch Hiểu Cường nhìn Địch Thu Thanh, thầm nghĩ lão già này đúng là, cái gì cũng đã chuẩn bị xong. Nhưng ông cũng đừng nên đắc ý quá sớm, nếu không có người giúp tôi báo cáo sự việc, như vậy dám chơi trò tính toán với tôi sao? Hừ, tuổi cao thì nghĩ nhiều, đúng là...

Bạch Hiểu Cường thầm nghĩ như vậy nhưng biểu hiện lại không chút vấn đề:

- Đội trưởng Địch, anh nghĩ thật chu đáo.

Địch Thu Thanh nở nụ cười chân thành nói:

- Trưởng phòng Bạch, tài liệu này vốn là cho ngài xem, nếu ngài đã muốn đến báo cáo cho chủ tịch Vương, như vậy lấy nó làm tài liệu báo cáo.

- Đội trưởng Địch, hôm nay anh ra tay xem như tôi đã trúng chiêu, trừ khi tối nay anh mời khách, nếu không tôi sẽ chẳng bỏ qua.

Bạch Hiểu Cường vỗ vai Địch Thu Thanh rồi cười trêu ghẹo.

- Không có vấn đề, có thể mời trưởng phòng Bạch uống rượu thì rõ ràng là vinh quang cho đội giám sát chúng tôi. Trưởng phòng Bạch, nói cho ngài biết một việc, hì hì, dù hôm nay ngài không nói, tôi cũng muốn uống vài ly với ngài.

Địch Thu Thanh trả lời làm cho Bạch Hiểu Cường rất vui, bây giờ các vị phó phòng trong phòng lao động thương binh xã hội đều đang cố gắng dùng sức, tuy hắn là người chủ trì công tác, bên trên cũng có người lên tiếng, nhưng nếu muốn tiến lên vị trí trưởng phòng thì cũng cần có sự giúp sức của người bên dưới nữa. Tuyển lãnh đạo khá với tuyển điển hình tiên tiến, mọi người đều phải tranh thủ ra tay và lợi dụng tất cả điều kiện có thể. Địch Thu Thanh là một thành viên trong đảng ủy khối phòng lao động thương binh xã hội, hơn nữa là cán bộ công tác nhiều năm, còn quản một đơn vị cấp hai, với thân phận như vậy thì tất nhiên Bạch Hiểu Cường sẽ rất muốn lôi kéo. Nếu lần này hắn bỏ lỡ chuyến xe, cũng không biết đến ngày nào tháng nào mới có tuyến xe tiếp theo.

Hai người cùng cười nói một phen, sau đó leo lên xe đi về phía văn phòng khối chính quyền thành phố. Vốn hai người đều có xe riêng, thế nhưng vì Bàng Đức Minh gặp chuyện không may, thế cho nên lãnh đạo phòng lao động thương binh xã hội cũng an phận hơn xưa.

- Trưởng phòng Bạch, tôi chưa từng có liên hệ với chủ tịch Vương, nghe nói chủ tịch Vương rất nghiêm túc, tôi lại không có đủ tiêu chuẩn lời nói, thế cho nên nhờ lãnh đạo một chút.

Khi đi đến cổng văn phòng khối chính quyền thành phố thì Địch Thu Thanh chợt nói với Bạch Hiểu Cường.

Bạch Hiểu Cường thầm nghĩ, anh chưa từng có liên hệ với chủ tịch Vương, chẳng lẽ mỗi ngày tôi đều đi quanh chủ tịch Vương sao? Nhưng những lời nói trốn tránh trách nhiệm như vậy hắn cũng không thể nói ra vào lúc này, trước mắt hắn đang đi trên con đường và ở vào thời điểm quan trọng, nếu như biểu hiện quá vô năng thì Địch Thu Thanh sẽ xem thường.

- Đội trưởng Địch cứ yên tâm, chủ tịch Vương rất bình dị gần gũi, có một số việc anh cứ cam đảm lên tiếng, có gì xảy ra tôi chịu trách nhiệm.

Bạch Hiểu Cường cực kỳ trang nghiêm, có một hương vị sau này hai bên sẽ cùng chung vinh nhục. Thật ra trái tim hắn cũng đập lên điên cuồng, trong lòng không phải không có lo lắng. Khi Vương Tử Quân nắm bắt Bàng Đức Minh, hành động chuẩn xác và hung ác của Vương Tử Quân thật sự làm cho mọi người không kịp chuẩn bị, có lẽ trong thành phố Đông Bộ càng có không ít cán bộ tỏ ra sợ hãi khi đối diện với Vương Tử Quân.

Hai người Bạch Hiểu Cường xuống xe đi vào khu văn phòng khối chính quyền thành phố, Địch Thu Thanh trầm ngâm một lát rồi đột nhiên kéo Bạch Hiểu Cường:

- Trưởng phòng Bạch, trước kia tôi đã từng vài lần uống rượu với thư ký trưởng Thái, quan hệ coi như không tệ. Anh xem, chúng ta có nên đến báo cáo với thư ký trưởng, sau đó cùng thư ký trưởng đến báo cáo với chủ tịch Vương không?
...


Loading...