Nhị ca nói rồi móc điện thoại ra gọi đi:
- Anh, em đến đồn công an.
Nhị ca nói xong thì cũng không biết bên kia nói gì mà hắn cúp điện thoại.
- Nhị ca, giám đốc Đỗ cho chỉ thị thế nào?
Hổ Tử dùng ánh mắt đầy chờ mong nhìn Nhị ca.
- Đừng nói nhảm, đi đến trước rồi nói sau.
Nhị ca khẽ cười với Hổ Tử, sau đó đi về phía trước một bước:
- Còn thế nào nữa? Anh em chúng ta đến đó ngồi một lát.
Vương Tử Quân gặp Mạc Tiểu Bắc thì tất nhiên tỏ ra rất vui sướng, hắn vừa vào cửa đã kéo nàng vào lòng rồi cười hỏi:
- Sao em lại đến đây?
- Này, người ta đến thăm anh một chút không được sao?
Mạc Tiểu Bắc khẽ cười, lúc này nhìn nàng thật sự tươi sáng như một đóa hoa.
Mạc Tiểu Bắc chính là Mạc Tiểu Bắc, dù trong lòng có cảm tình vô hạn thì biểu hiện ra bên ngoài cũng vẫn điềm nhiên như không. Cũng ma Vương Tử Quân đã có thói quen, bây giờ nếu vợ hắn không như vậy, hắn lại xem đó là không bình thường. Hắn nắm chặt bàn tay của nàng, sau đó dùng giọng vui sướng nói:
- Vợ, em nói như vậy anh thật sự cảm thấy bị thương, anh còn tưởng rằng em đặc biệt xin nghỉ đến gặp anh.
Mạc Tiểu Bắc khẽ cười, khóe miệng nhếch lên, trên mặt có thêm vài phần dí dỏm. Nàng cười rất quyến rũ, từng chú cảm tình bộc lộ ra bên ngoài, giống như một đóa hoa chậm rãi khoe sắc, hạnh phúc tràn lan.
Sau khi hai người kết hôn thì chung đụng thì ít mà cách xa thì nhiều, dù mỗi lần gặp lại thì Vương Tử Quân giống như sói như hổ, hận không thể nào nuốt cả Mạc Tiểu Bắc vào trong bụng. Nhưng Mạc Tiểu Bắc vẫn không có mấy biến đổi, nàng vẫn thon thả, vẫn đẹp như trước, vẫn khí chất như cũ, vẫn là hình tượng mà Vương Tử Quân yêu mến.
Vương Tử Quân đưa mắt nhìn vợ, hắn chợt cảm thấy thỏa mãn, thế là không khỏi lên tiếng hỏi:
- Vợ, anh nhớ em, có vấn đề gì không?
Mạc Tiểu Bắc nở nụ cười khanh khách, sau đó nói một câu vui đùa:
- Có phải vì anh công tác quá nhiều nên có vấn đề rồi không? Chẳng lẽ anh đang xin chỉ thị của em sao?