- Có chuyện gì vui sao? Thế nào tôi lại không biết?
- Trưởng phòng Lâm, ngài cũng đừng gạt tôi, trong phòng tài chính chúng ta có ai mà không biết trưởng phòng Lâm sắp là bí thư Lâm rồi? Anh không đề cập đến nhưng ngay cả thừa nhận cũng không chịu, có phải là sợ người ta ép ngài mời khách không?
Ngải Vu Gia lắc hông uốn éo đi đến bên cạnh Lâm Mộc Dương, sau đó cười ha hả nói.
Lâm Mộc Dương thật sự có chút chán ghét Ngải Vu Gia đến gần mình, vì mùi nước hoa gay mũi thật sự làm cho hắn cảm thấy phiền chán.
- Chủ nhiệm Ngải, chuyện liên quan đến tổ chức thì cũng không đến lượt tôi quan tâm. Những lời này cũng không nên lan truyền ra ngoài, người không biết còn tưởng tôi không an lòng công tác. Chủ nhiệm Ngải là một trong những cán bộ lãnh đạo cấp cục, như vậy phải càng thêm chú ý điều này.
Lâm Mộc Dương nói xong những lời này thì có chút hối hận, dù sao thì người phụ nữ này cũng có quan hệ không tầm thường với trưởng phòng, chính mình tuy không sợ một con đàn bà thế này, nhưng bây giờ là thời khắc mấu chốt, ngay cả con kiến cũng không dám giẫm lên, cần gì phải đắc tội với nàng? Trong đầu chợt lóe lên ý nghĩ như vậy, Lâm Mộc Dương chợt thay đổi giọng điệu nói:
- Nhưng cũng mong chủ nhiệm Ngải cứ yên tâm, nếu như lời nói may mắn của chủ nhiệm Ngải thành hiện thực, như vậy tôi sẽ có được cơ hội để mời chị một bữa cơm.
- Như vậy cũng cám ơn trưởng phòng Lâm.
Ngải Vu Gia thấy Lâm Mộc Dương có chút biểu hiện mất kiên nhẫn thì trong lòng thầm kinh ngạc, chẳng sẽ chuyện lần này có vấn đề gì đó? Tuy trong lòng thầm suy đoán như vậy nhưng nàng vẫn biểu hiện cười ha hả với Lâm Mộc Dương.
Phòng làm việc của Lâm Mộc Dương có nhân viên thông tin phụ trách dọn dẹp, nhưng lúc này chính Ngải Vu Gia lại cầm lấy một chiếc khăn đặt trên mặt bàn để nghiêm túc lau dọn. Nàng vừa lau vừa oán giận nói:
- Tiểu Lý này đúng là, ngay cả việc dọn vệ sinh hằng ngày cũng làm không tốt, ngày mai tôi sẽ cho Hà Tiểu Ny chủ quản công tác dọn vệ sinh trong phòng của ngài, vì dù sao thì phụ nữ cũng thận trọng và siêng năng hơn.
Lâm Mộc Dương chỉ cười cười, đối với chút chuyện nhỏ này hắn cũng không có ý kiến.
Bây giờ Lâm Mộc Dương cũng có chút nắm chắc tâm lý của một lãnh đạo, hắn biết rõ là một lãnh đạo thì có đôi khi không có ý kiến gì thật ra chẳng khác nào là một biểu lộ tuyệt vời.
- Trưởng phòng Lâm, bài viết của ngài được đăng báo, ngài mau xem đi.