Vương Tử Quân vừa rót một ly trà cho Tôn Trạch Hồng vừa cười nói.
- Bí thư Vương, lời này của anh thật sự nói đến tâm khảm tôi, nếu lãnh đạo cũng được như anh thì nào còn chuyện gì để nói? Nhưng Lâm Mộc Dương cũng không phải hạng vừa, nghe nói công tác rất tốt, từng nhiều lần được lãnh đạo khối chính quyền tán thưởng.
Tôn Trạch Hồng đưa mắt nhìn Vương Tử Quân, hắn càng cảm thấy Vương Tử Quân rất thuận mắt, càng nói thì càng xâm nhập hơn.
Vương Tử Quân nhìn bộ dạng của Tôn Trạch Hồng, trong lòng thầm nghĩ đã đến lúc, thế là cười nói:
- Bí thư Tôn, bây giờ tỉnh đoàn chúng ta nhờ cậy vào anh, anh cũng không thể lùi bước vào thời điểm này. Nếu Lâm Mộc Dương đã được lãnh đạo khối chính quyền coi trọng, tình huống bên trong không ai hiểu rõ, hơn nữa tỉnh ủy cũng không phải là nhà của một người, lãnh đạo mắt sáng như tuyết sẽ phân biệt rõ ràng. Hơn nữa tôi cũng không tin Lâm Mộc Dương là thánh nhân, cũng không phạm sai lầm. Tôi nghe người ta nói cũng có nhiều đơn thư tố cáo phòng tài chính được gửi đến ủy ban kỷ luật tỉnh ủy.
Hai mắt Tôn Trạch Hồng chợt sáng ngời, hắn chợt cảm thấy một câu nói vô tâm của Vương Tử Quân đã nói đến tâm khảm mình. Lâm Mộc Dương là một đối thủ hùng mạnh, nhưng chỉ cần mình đánh ngã đối phương, đối phương sẽ chẳng còn là gì.
- Đúng, tôi cũng không tin như vậy. Bí thư Vương, chúng ta nên cùng nhau cố gắng, tôi luôn tin tưởng vào ngày mai tươi sáng.
Tôn Trạch Hồng cười ha hả bắt chặt bàn tay của Vương Tử Quân, hắn dùng giọng thỏa mãn nói.
Vương Tử Quân nhìn hình bóng bỏ đi vội vàng của Tôn Trạch Hồng, hắn nở nụ cười, sau đó thu dọn trà trên bàn. Tuy hắn đã cho Tôn Trạch Hồng một lời đề nghị không quá tốt, chưa biết có ý nghĩa gì không, nhưng muốn quấy động mây gió sẽ không là vấn đề.
Sau khi biết được tin tức Lâm Mộc Dương có xuất thân là kinh tế của Dương Độ Lục thì Vương Tử Quân cảm thấy dù thế nào cũng không cho đối phương đến công tác ở tỉnh đoàn. Tuy hắn không sợ tranh chấp với Lâm Mộc Dương, thế nhưng dưới tình huống có thể bớt đi một chuyện, hắn tình nguyện bớt đi một chuyện cho đỡ phiền.
Vương Tử Quân tiễn chân Tôn Trạch Hồng chưa được bao lâu thì Hoắc Tương Nhiễm đi vào phòng. Nếu so với bộ dạng thỏa thuê mãn nguyện trước đó thì lúc này Hoắc Tương Nhiễm nhìn có vẻ khá chán nản, nếu so với Tôn Trạch Hồng thì hắn đến chủ yếu là kể khổ với Vương Tử Quân.
- Bí thư Tử Quân, anh nói xem như vậy là có chuyện gì? Một người ngoài nhưng lại muốn đến làm lãnh đạo tỉnh đoàn, đúng là con bà nó không hay.
Hoắc Tương Nhiễm không che giấu sự phẫn nộ của mình, hắn trầm giọng mắng.
Vương Tử Quân hiểu rõ vì sao Hoắc Tương Nhiễm lại nổi giận như vậy. Trong hội nghị ban ngành thì Hoắc Tương Nhiễm là người sắp xếp cuối ùng, tuy trước nay có bố vợ giúp đỡ nhưng hắn biết hy vọng của mình là không lớn. Đặc biệt là bây giờ có một Lâm Mộc Dương xuất hiện, càng làm cho hắn cảm thấy uể oải.
- Chuyện này tôi biết rõ, vừa rồi bí thư Tôn đã đến oán trách với tôi về vấn đề này, còn nói tôi nên phản ứng lên cho tỉnh ủy. Tôi cảm thấy các anh đều đã được đề cử, nếu đi phản ánh cũng không phù hợp, vì vậy mới phải xem xét.
Vương Tử Quân cười nhìn Hoắc Tương Nhiễm rồi khẽ nói.
Hoắc Tương Nhiễm chợt sững sờ, sau đó hắn há miệng, cuối cùng nói:
- Như vậy cũng tốt! Mà này bí thư Vương, bây giờ rất thích hợp phản ứng vấn đề với lãnh đạo, mà người thích hợp nhất chỉ có thể là anh. Nếu tôi đi thì thật sự sẽ có vấn đề, tôi nói gì cũng không thể nào có lực bằng anh nói ra được.
- Điều này tôi hiểu.
Vương Tử Quân rót trà cho Hoắc Tương Nhiễm rồi nói tiếp:
- Nhưng chỉ sợ phản ánh cũng không có tác dụng gì.