Bí Thư Trùng Sinh

Chương 397: Chương 397: Đủ loại hương vị


Chương trước Chương tiếp

Giản Thuận Bình khẽ khoát tay áo với chủ nhiệm Trương đang định tiếp tục lên tiếng:

- Âu Dương Dương không phải là một người phụ nữ đơn giản, nếu như không phải vì trường nghề thanh niên cho ra thành tích quá lớn, tôi cũng không muốn kết oán với cô ta.

Lúc này chủ nhiệm Trương liên tục gật đầu tán thưởng trưởng phòng Giản nhìn xa trông rộng, một vị phó phòng lại dùng giọng có chút lo lắng nói:

- Trưởng phòng Giản, nếu Âu Dương Dương đã nói ra những lời như vậy, rõ ràng sẽ tìm đến nói chuyện với lãnh đạo tỉnh, nếu để cho cô ta liên hệ được với lãnh đạo tỉnh, chẳng phải chúng ta sẽ càng bị động sao?

- Chậc chậc, mọi người có câu có chí làm quan có gan làm giàu, lớn gan giàu có nhát gan chết đói, nếu cứ lo trước nghĩ sau như anh thì chẳng phải quá bảo thủ rồi sao? Nào còn đường để sáng tạo, phát triển và mở rộng công tác? Anh Trịnh, theo tôi thấy thì anh thuần túy là buồn lo vô cớ, lãnh đạo tỉnh là những người ngây ngốc sao? Thế nào lại xuất phát từ chút lợi ích của tỉnh đoàn? Lãnh đạo tỉnh là những người nhìn đại cục, suy nghĩ đến phương hướng phát triển của cả tỉnh. Mặt khác chủ tịch Tề đã tỏ thái độ, nhất định sẽ trợ giúp hết mình cho phương án nắm giữ trường nghề thanh niên và trung tâm giới thiệu việc làm thanh niên công nhân cho chúng ta.

Giản Thuận Bình nói đến Tề Chính Hồng thì giọng điệu càng tràn đầy tự tin.

Nếu so với một Giản Thuận Bình nắm chắc thắng lợi trong tay thì vẻ mặt Âu Dương Dương cực kỳ âm trầm. Dù trước khi đến thì nàng đã cảm thấy không thể nào nắm chắc mười phần khi đối thoại với Giản Thuận Bình, thế nhưng khi tình huống cá chết lưới rách xuất hiện trước mặt, nàng cũng vẫn hy vọng sự việc không kết thúc trong phương án làm khó cho cả hai như vậy. Nhưng Giản Thuận Bình vẫn khăng khăng muốn giữ lấy trương tùng niên và trung tâm giới thiệu việc làm thanh niên công nhân, bộ dạng dù thế nào cũng nhất quyết nuốt vào bụng.

- Bí thư Vương, xem ra chúng ta cũng chỉ có thể tử chiến đến cùng mà thôi.

Âu Dương Dương đột nhiên quay sang nhìn Vương Tử Quân rồi trầm giọng nói.

"Tử chiến đến cùng thì khả năng thắng lợi cũng không phải là rất lớn!"

Vương Tử Quân thầm nghĩ như vậy, nhưng hắn cũng không nói ra những lời thế này, hắn chỉ lẳng lặng nhìn Âu Dương Dương, đợi nàng nói tiếp.

- Tôi chuẩn bị quay về sẽ tổ chức hội nghị bí thư đoàn toàn tỉnh, yêu cầu từng thành đoàn đều làm tốt công tác dạy nghề cho đoàn viên thanh niên, đều có trường nghề và trung tâm hướng nghiệp, tạo thành một mạng lưới bao phủ toàn tỉnh.

Âu Dương Dương nói bằng giọng điệu khá trầm thấp nhưng lại mang theo quyết tâm và kiên định vô hạn.

Tiền trảm hậu tấu, Âu Dương Dương thật sự muốn dùng phương pháp này để ép vua thoái vị. Nếu sử dụng tốt thì tất nhiên có thể giữ lại được trường nghề thanh niên và trung tâm hướng nghiệp, thế nhưng nếu làm không tốt, như vậy sẽ phải chịu lời phê bình của lãnh đạo tỉnh.

- Bí thư Âu Dương, có phải chúng ta nên suy nghĩ kỹ một chút không?

Vương Tử Quân nhanh chóng phân tích khả năng thắng bại, sau đó hắn khẽ hỏi.

- Tôi đã suy xét rất rõ ràng, dù là lãnh đạo tỉnh muốn đánh bằng roi thì Âu Dương Dương này cũng sẽ tiếp nhận, nhưng chúng ta sẽ tuyệt đôi không trơ mắt nhìn những thành tích mà mình khổ sở lắm mới tạo dựng ra được bị đám tiểu nhân Giản Thuận Bình kia lấy đi mất.

Âu Dương Dương vung tay lên với Vương Tử Quân, tỏ ý nói Vương Tử Quân không cần khuyên nữa.

Vương Tử Quân nhìn bộ dạng đã quyết định của Âu Dương Dương, Vương Tử Quân biết rõ dù có khuyên nữa cũng vô dụng. Hắn cũng thật sự không vừa mắt trò ép người của Giản Thuận Bình, lúc này Âu Dương Dương đã quyết định, hắn trầm ngâm một lát rồi cười nói:

- Nếu bí thư Âu Dương đã quyết định thổi kèn quyết chiến, tôi cũng chỉ đi theo chị. Có câu thế này, gió xuân thổi mạnh trống trận đùng đùng, chúng ta cùng chiến đấu với phòng lao động một trận, để xem cuối cùng là kẻ nào cười?

Vương Tử Quân dù nói giọng điệu trêu đùa nhưng Âu Dương Dương nghe vào tai mà không bật cười, rõ ràng vị bí thư tỉnh đoàn này đã hạ quyết tâm rất lớn, nhưng lúc này trong lòng vẫn là gánh nặng rất lớn. Vương Tử Quân tất nhiên biết rõ điều này, dù sao thì Âu Dương Dương cho ra quyết định cũng đã đánh bạc nhiều thứ, thậm chí cả cái nhìn và sự đánh giá của lãnh đạo tỉnh. Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn

Nói thì sẽ làm, Âu Dương Dương quay về tỉnh đoàn và tổ chức họp. Sau khi triệu tập đám thành viên ban ngành Tôn Trạch Hồng, Triệu Nguyên Cố, Hoắc Tương Nhiễm đến phòng họp, nàng cũng không trưng cầu ý kiến, trực tiếp nói ra tính toán của mình.
...


Loading...