Gió đêm vọt đến như nước mát, một quán ven đường truyền đến tiếng ca: Không thể xoá đi bóng hình em, không thể trốn khỏi nổi sầu tương tư, không thể xoá đi tình cảm dịu dàng của em, hơi ấm của em. Anh yêu em say đắm, không oán không hận, anh yêu em bằng cả trái tim, em là giấc mộng tuyệt vời của anh, đời này kiếp này anh sẽ chăm sóc cho em, chăm sóc cho em...
Vương Tử Quân có chút thương cảm, hắn không kìm lòng được phải dừng lại, mãi đến khi nghe xong bài ca làm rung động tâm can thì hắn mới vô thức sờ lên mặt mình, nó có hơi ướt, không biết đã rơi lệ từ khi nào. Sau khi xác lập quan hệ với Mạc Tiểu Bắc, hắn không thể không cô đọng lại tất cả dục vọng, đối mặt với Y Phong hắn chỉ có thể ép buộc chính mình phải bùng ra khí lạnh như một ngọn núi băng, nhưng trong lòng hắn lại không ngừng nghĩ về nụ hôn dưới hoàng hôn trước kia.
Lúc này hình cảnh hoàng hôn đã tan thành mây khói, biết đâu tất cả những gì xảy ra giữa mình và Y Phong đã chậm rãi trôi xa, sau này tìm không thấy tung tích?
Người đi trên đường càng lúc càng ít đi, tâm tình của Vương Tử Quân cũng chậm rãi bình tĩnh lại, tuy hắn không muốn tiếp nhận, nhưng đây là tất cả những gì hắn cần đối mặt.
Bầu trời đêm tĩnh lặng, Vương Tử Quân khẽ ngẩng đầu lên, chợt thấy dưới bóng đèn đường cách đó không xa có một hình bóng thon thả, khoảnh khắc khi hắn ngẩng đầu lên thì chợt nghe đối phương khẽ nói:
- Đêm nay tôi muốn mời anh uống rượu.
Y Phong đứng dưới ánh trăn như một người ngọc, nàng vẫn rất kiều diễm, gương mặt trắng nõn, có chút ngượng ngùng, trên người khoác một chiếc áo khoác màu xanh, giống như một đoá phù dung.
Vương Tử Quân nhìn Y Phong giơ chai rượu lên, hắn chợt sững sốt rồi mở miệng:
- Để hôm khác đi, hình như lúc này các hàng quán đều đóng cửa hết rồi.
- Đừng lo, chỗ tôi có rượu, còn có thức ăn.
Y Phong khẽ nâng chai rượu lên, nàng chợt nói:
- Chẳng lẽ anh là một đại bí thư mà sợ theo tôi uống rượu sao?
- Tất nhiên không sợ, nhưng chúng ta đi đâu uống bây giờ?
Vương Tử Quân nhìn hoàn cảnh ảm đạm ở bốn phía rồi xoa xoa tay nói.
Y Phong cười khúc khích, trên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần lộ ra vẻ nghịch ngợm:
- Nếu như anh không chê chỗ tôi nhỏ, anh có thể đi theo tôi, chúng ta đến một nơi có thể uống say, sau này anh cũng không cần trốn tránh tôi.