Gã rất khó tin tưởng điểm này, bởi vì theo hàng loạt kế sách kiên quyết vườn không nhà trống của Lý Kỳ trước đây, tin rằng bất kì ai cũng phán đoán nhất định Lý Kỳ sẽ tử thủ tường thành, không thể chạy đi được, cùng với kẻ thù quyết một sống một còn. Đây quả là một chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Vì thế ý định Hoàn Nhan Tông Vọng muốn dẫn quân nhanh chóng tiến vào phủ Khai Phong cũng ngừng lại, cùng tới tướng lĩnh đi lên núi cao, nhìn về phía phủ Khai Phong, chỉ thấy doanh trại quân Tống trải dài hơn nghìn thước, liên kết lại thành một vùng đông đúc.
Điều này làm cho đám người Hoàn Nhan Tông Vọng trợn tròn mắt, trong hồ lô của Lý Kỳ này rốt cuộc là chứa thuốc gì vậy? Là hắn thật sự không biết đánh giặc, hay là cố làm ra vẻ huyền bí, dọa người vậy.
Lưu Ngạn Tông kinh ngạc nói: - Quy mô doanh trại này, ít nhất cũng phải có hơn mười vạn người, vùng ngoại ô này còn có hơn mười vạn binh mã, phủ Khai Phong này rốt cuộc trữ được bao nhiêu người vậy!
Hoàn Nhan Tông Vọng nghe xong cũng cả kinh, không khỏi nhìn về phía Quách Dược Sư, sao so với ngươi nói lúc đầu có sự khác biệt quá lớn.
Quách Dược Sư lắc đầu kiên quyết nói: - Không thể có khả năng này, cấm quân trong thành nhiều nhất không quá hai trăm ngàn.