Hiện giờ ai ai cũng đều muốn chạy, hơn nữa Lý Kỳ trước kia cũng biểu lộ ra ý tứ chạy trốn, nhưng không ai có thể nghĩ đến, mới qua một ngày, không ngờ ý nghĩ của hắn đã xảy ra chuyển biến lớn như vậy.
Tống Huy Tông kinh ngạc nói:
- Ngươi --- ngươi nói cái gì?
Lý Kỳ giọng điệu kiên quyết nói:
- Vi thần nguyện cùng tồn vong với Khai Phong.
Thái Kinh hảo tâm nhắc nhở:
- Lý Kỳ, việc này cũng không thể nói giỡn.
- Ý tốt của Thái sư, hạ quan tâm lĩnh, mặc dù Hoàng thượng chướng mắt vi thần, vi thần cũng không có ý định đi.
Lý Kỳ nói xong khóe miệng lộ ra một tia ý cười buồn bã, làm cho người ta nhìn cũng thấy cảm động, hắn lại liếc mắt nhìn quét một cái lần lượt từng gương mặt một, nói:
- Hoàng thượng, các vị, nhắc tới cũng hổ thẹn, thời điểm ta mới nghe được quân Kim sắp đánh đến bên bờ Hoàng Hà, phản ứng đầu tiên chính là chạy trốn, may mắn hôm qua điện hạ chửi bới thậm tệ một phen, đã mắng cho vi thần tỉnh lại.