Ác Ma Pháp Tắc

Chương 584: Chương 584: Mật mã thổ huyết


Chương trước Chương tiếp

Đỗ Duy ngây ngốc nhìn tường băng đến xuất thần, Joanna lập tức phát hiện biểu hiện dị thường của hắn.
"Ngươi đang nhìn cái gì thế?" Joanna nhẹ nhàng kéo Đỗ Duy một cái nhưng phát hiện Đỗ Duy không hề phản ứng.
Joanna nhìn tường băng một chút nhưng không phát hiện gì cả. Đỗ Duy giờ phút này liền cảm giác toàn bộ tinh thần của mình đều bị cặp mắt kỳ dị kia thu hút nhìn vào.
Trong con ngươi kia, mơ hồ có bóng người, rõ ràng bóng người kia chính là hình dáng của mình. Khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt thì khuôn mặt ấy cũng cười, còn có đôi mắt của hình dáng kia nheo lại nhìn, đích thị là "Chính mình" rồi. Mà hình dáng Đỗ Duy trong mắt bóng người kia tựa hồ cũng đang nhìn chính mình. Rồi sau đó, khóe miệng hình bóng kia cử động, phảng phất nói một câu gì đó.
Đỗ Duy nhất thời mờ mịt, hắn rõ ràng nhìn thấy miệng người kia cử động nhưng căn bản hắn lại không nghe rõ đối phương nói cái gì. Vì vậy hắn vô thức bước lên phía trước một bước.
"Ngươi…" - Sâu trong tâm trí Đỗ Duy ngay lập tức có một thanh âm nhẹ nhàng truyền đến, như trực tiếp tiến vào từng ngõ ngách tâm hồn. Cảm giác này thật kỳ diệu, rõ ràng âm thanh không phải truyền đến tai mà hết lần này đến lần khác trong thâm tâm lại phảng phất "Nghe" thấy thanh âm.
Rất nhanh, Đỗ Duy lại bước lên phía trước hai bước, hai bước này của hắn quá vội … rốt cuộc, một tiếng bịch vang lên, trán hắn đập mạnh vào tường băng phía trước.
Trán đau làm cho Đỗ Duy lập tức sực tỉnh, hắn thấp giọng "A" lên một tiếng. Đột nhiên ngẩng đầu lên, khuôn mặt đầy cổ quái.
"Ngươi làm sao vậy?" Joanna tò mò hỏi: "Ngươi nhìn chằm chằm tảng băng này làm gì? Chẳng lẽ trên đó có cái gì sao?"
Joanna đưa tay sờ lên tường băng chỉ cảm thấy tường băng cứng rắn, lạnh lẽo nhưng không có lấy một điểm dị thường.
" Ta… ta hình như nghe thấy cái gì đó…" Sắc mặt Đỗ Duy cực kỳ cổ quái.
"Ngươi nghe thấy cái gì?" Xích Thủy Đoạn ở bên cạnh lạng lùng hỏi. Đỗ Duy liếc mắt nhìn hắn một cái, rồi ngậm miệng lại.
Ngay cả Bạch Hà Sầu cũng xoay người lại nhìn Đỗ Duy: "Chẳng lẽ người nhìn thấy cái gì đó dị thường trên tường băng này?"
Đỗ Duy nhất thời sửng sốt: "Làm sao vậy? Chẳng lẽ các ngươi đều không nhìn thấy gì?"
Bạch Hà Sầu sắc mặt nghiêm túc, chậm rãi lắc đầu.
Đỗ Duy trong long có chút mờ mịt: theo lý, với thực lực của Bạch Hà Sầu nếu trên tường băng này thật sự có cái gì… cho dù là mê hoặc huyễn thuật cũng tuyệt đối không qua được mắt Bạch Hà Sầu. Chính là, dường như xem ra cũng chỉ có chính mình thấy được?
"Ta thấy được chính mình." Đỗ Duy rốt cục nói ra.
Joanna sửng sốt một chút, sau đó liền cười cười: "Có cái gì kỳ quái này… băng tường này giống như một cái gương, ở mặt trên nhìn thấy ảnh của chính mình. Rất bình thường a!"
Đỗ Duy sắc mặt ngưng trọng: "Không, không phải thế, bóng người kia còn nói với ta, nó nói…"
Đỗ duy lui ra phía sau một bước, hai tay đặt trên tường băng , vẻ mặt vẫn còn như quỷ mỵ sau đó cười khổ nói:
"Nó nói: ngươi đã đến rồi!" Rất thành thật rất nghiêm túc, bất quá bạch hà sầu và xích thủy đoạn vẻ mặt vẫn có chút nghi hoặc
...


Loading...