Có được một bộ khúc như thế, thực sự là phúc của Đổng Tây Bình y.
Đổng Thiết lặng lẽ đứng gác một bên, thấy Đổng Phi đứng dậy liền đi tới.
- Viện Dung, ngươi nói xem Lão Hoàng làm thế là vì cái gì?
- Ti hạ không biết, có lẽ là vì Lão Hoàng cảm thấy, chủ công có thể đem lại hi vọng cho nhiều người hơn nữa.
Hi vọng sao?
Đổng Phi chắp tay sau lưng, đứng bên bậc thềm chói nghỉ, hồi lâu không nói, y nghĩ rất nhiều, từ lần đầu gặp Hoàng Thiệu rồi những khuôn mặt sau đó dần hiện ra trước mắt: Đường Chu, Giả Hủ, Trần Đáo ...
Người còn sống, người đã chết, bọn họ tới bên cạnh mình, chẳng phải truy cầu thứ gọi là "hi vọng" rất mơ hồ xa xôi đó sao? Còn mình, sau khi báo được thù, sống quá tiêu cực, làm sao xứng với người dâng hiến sinh mạng cho mình? Sao xứng với người vì mình một dạ trung thành vào nam ra bắc.
- Tiểu Thiết, có phải gần đây ta rất suy sụp không?
- Cái này, hình như ... Hình như có một chút.
Đổng Phi xoay người lại, nụ cười sáng láng:
- Ta thề sau này sẽ không bao giờ như thế nữa, ta sẽ để mỗi người theo bên ta thấy được hi vọng của bọn họ.
Cái khuôn mặt ngàn năm vô cảm của Đổng Thiết cũng nở nụ cười.
************************
Hán đế Lưu Hiệp được văn thần võ tướng tháp tùng, qua ba ngày trai giới, tiến hành đại điển tế trời ở ngoại thành Hứa Xương.
Hôm nay ngày lập xuân, từ triều Chu tới nay, có tập tục tới phía đông tám dặm nghênh xuân.
Từ khi tới Hứa Xương, Hán đế mặc dù không hề có quyền bính gì, nhưng cuộc sống tựa hồ tốt hơn rất nhiều.
Tào Tháo không đi theo nghênh xuân, mà ở trong thư phòng đọc Nguyệt lệnh thất thập nhị tập giải, thi thoảng khẽ gật đầu, lời lẽ bên trong tuy thô tục, nhưng lại mang thâm ý.
Mắt thấy trù mưu chiến sự Quan Trung đã triển khai thỏa đáng, tâm tình Tào Tháo rất nhẽ nhõm.
Đến Kinh Trập ( 5 -6 tháng 3), Viên Thiệu, Trương Lỗ sẽ xuất binh. Nhớ lại kế hoạch lớn của Đổng Tây Bình làm mình hoảng sợ, tiếp đó tin về cái chết của Lư Thực, vội vàng lui khỏi Hàm Cốc Quan, thật là đáng tiếc.
Lần này thế nào cũng không bị ngươi dọa nữa.
Tào Tháo nghĩ tới đó không khỏi đắc chí, vừa đặt sách xuống thì thấy Tuân Du, Quách Gia, Trình Dục vội vã đi vào.
- Chủ công, chuyện không hay rồi.
- Xảy ra chuyện gì?
Ba người này thêm vào Tuân Úc có thể nói là tứ đại mưu chủ của Tào Tháo, dù đem so thì Trình Dục có vẻ hơi kém một chút, nhưng rất được Tào Tháo tín nhiệm.
Trong lòng Thào Tháo sinh ra cảm giác không lành, vội bảo bọn họ ngồi xuống, hỏi lại:
- Phụng Hiếu, ba người các ngươi có chuyện gì mà gấp gáp ...
Tuân Du không đợi Tào Tháo hỏi xong đã đáp ngay:
- Thanh Xà chết rồi.
- Cái gì?
Tào Tháo cả kinh thốt lên: